Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương

471
Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương

Ở tuổi lên 4, trong khi nhiều đứa trẻ đang mải mê vui chơi bên bạn bè, bên mẹ cha hoặc những thiết bị công nghệ tiên tiến thì đâu đó giữa cuộc sống này, vẫn có những ᴍảɴʜ đờɪ ᴛươɴɢ ᴘʜảɴ, các em còn rất nhỏ nhưng đã biết chăm chỉ ‘ᴍưᴜ sɪɴʜ’.

Như trường hợp của em Nguyễn Thanh Tuấn: mồ côi cha, mẹ bỏ đi mất, phải sống dựa vào ông bà ngoại. Vì muốn cháu trai làm quen với lao động, tránh những thói hư tật xấu, ông bà quyết định giúp em ‘học nghề’ bồi bàn để sớm có ý thức tự lập.

Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương Cậu bé 4 tuổi làm bồi bàn cực ᴄʜuʏêɴ ɴɢʜɪệᴘ

Chiều chiều, trên quán bột chiên tại vỉa hè góc đường Phùng Khắc Khoan – Điện Biên Phủ (quận 1, TP.HCM), có một cậu bé bồi bàn 4 tuổi, rất ‘ᴄʜuʏêɴ ɴɢʜɪệᴘ’ trong thái độ phục vụ khách hàng của mình. “Con mời cô chú ngồi”, cậu bé nở nụ cười thơ ngây nói với khách. Sau đó, em bê từng chiếc ghế đặt vào chiếc bàn đang trống.

Chủ quán là một người đàn ông lớn tuổi đang đứng bếp. Ông đang cặm cụi chiên từng mẻ bột. Thằng bé đứng sau lưng ông cầm chiếc khay nhỏ.

Xong mẻ bột nào ông cho ngay vào đĩa rồi đặt lên khay. Thằng bé bê thẳng đến chỗ có người đàn bà đang đứng đợi. Bà bỏ vào đĩa bột một gắp đu đủ xắᴛ sợɪ, thằng bé lại tiếp tục đưa đến cho khách đang ngồi chờ.

Ông Nguyễn Văn Sắt (70 tuổi), chủ quán bột chiên cho biết: “Nó là cháu ngoại tôi. Nó tên Nguyễn Thanh Tuấn, năm nay hơn 4 tuổi. Hàng ngày nó theo vợ chồng tôi ra đây buôn bán.

Nó xin chúng tôi cho nó được bưng bê cho khách. Khách cần gì nó lấy. Khách muốn gì nó đáp ứng. Chưa có ai phàn nàn gì về nó mà ngược lại từ ngày nó phụ giúp, chúng tôi toàn nhận được nhiều lời khen hơn”.

Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương

Người ông có tuổi vẫn ᴠấᴛ ᴠả ᴍưu sɪɴʜ

Mobile 300x600-1

Tuấn còn nhỏ nhưng rất siêng năng và nhiều sáng tạo. Hàng ngày, cứ 3 giờ chiều cậu bé bồi bàn 4 tuổi ở Sài Gòn theo ông bà ra bán đến 10 giờ đêm. Bán xong Tuấn còn phụ bà ngoại rửa chén bát, dụng cụ nấu nướng rồi mới trở về nhà. Những lúc quán ế, cậu bé này lấy xe đạp chạy trên các lề đường gặp ve chai thì nhặt về đưa cho bà ngoại dồn lại bán.

Ông Sắt kể tiếp: “Có lần nó nghịch ngợm gì đó bà ngoại định ᴘʜạᴛ nó. Nó bù lu bù loa, ôm lấy bà ngoại mếu máo nói: “Ngoại ơi, con không có mẹ con không có cha. Con chỉ có ngoại thôi, ngoại đừng ᴘʜạᴛ con nghe”. Nghe nó nói thế bà ngoại nào mà nỡ ᴘʜạᴛ nó. Bà cháu ôm nhau cùng khóc”.

Theo tìm hiểu, ông Sắt vốn là cán bộ quân đội, ra quân năm 1988. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Liên Hoa công tác trong ngành xăng dầu. Vợ chồng ông có 2 con trai. Năm 1990, ông và 2 người bạn hợp nhau mở quán bột chiên này. Một đêm nọ trong lúc bán hàng bất chợt ông nhìn thấy dưới gốc me có một người đàn bà bế đứa bé ngồi nhìn ra đường.

Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương

Em bé còn nhỏ nhưng đã rất hiểu chuyện

Người ấy có ý định bỏ đứa bé tại đây, ai nhặt về nuôi thì nhặt. Ông bà tìm đến xem thì đó là một bé gái 9 tháng tuổi. Bà vốn không con gái nên rất thích đứa bé này và nhận nuôi nó. Đứa bé được ông bà đặt tên Nguyễn Thị Thùy Dương và nuôi lớn cho ăn học.

Thế nhưng càng lớn Thùy Dương càng không thích học. Đến năm lớp 11, bà Hoa phát hiện Dương có triệu chứng bất thường. Khi hỏi ra thì biết cô gái đã có thai 6 tháng. Cha đứa bé cũng là bạn cùng lớp với Dương nhưng nhà trai phủ nhận trách nhiệm.

Đứa bé ấy là Tuấn. Tuấn được 15 tháng tuổi, mẹ cậu bé bỏ đi biệt tích. Vợ chồng ông Sắt vừa buôn bán vừa nuôi cháu rất cực khổ. Hai năm trước, mẹ Tuấn có về nhưng đứa trẻ không chịu gần gũi. Mẹ cậu bé tiếp tục đi biền biệt đến nay.

Tuấn lên 2 bị suy dinh dưỡng, vợ chồng ông Sắt phải gửi cháu vào Trung tâm bảo trợ trẻ em thiệt thòi trong suốt 2 năm. Mỗi tuần họ đón cháu về 2 ngày thứ 7 và chủ nhật. Gần đây Tuấn đã khỏe và đã học xong lớp chồi.

Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương

Thương lắm một cậu bé mới 4 tuổi nhưng đã biết quý tình cảm gia đình, hiểu rõ công ơn nuôi dưỡng của ông bà và cố gắng đền đáp bằng sức lực của mình. Chợt nhớ ai đó đã từng nói, một đứa trẻ hiểu chuyện luôn khiến người lớn cảm thấy đau lòng, và trường hợp của em Tuấn cũng vậy.

Em còn quá nhỏ để nhận định như thế nào là thiếu cha thiếu mẹ, là gia cảnh khó khăn, là ᴠấᴛ ᴠả ᴍưᴜ sɪɴʜ. Nhưng em đã tự mình trưởng thành hơn dự kiến, em xin ông bà được góp chút sức bằng việc bồi bàn, em biết nói thương ngoại, xin ngoại đừng ᴘʜạᴛ vì mình là trẻ mồ côi.

Bằng tuổi em, các bạn nhỏ khác đang mải mê chơi đùa, được du lịch cuối tháng, được chơi công viên cuối tuần, còn em đã dùng đôi bàn tay để lau dọn bàn ghế, để bưng bê cho khách, và đôi lúc là để lau đi những giọt nước mắt tủi hờn.

Ngẫm lại thấy giận mẹ của em nhiều lắm, nếu năm xưa cô không được ông bà Sắt cưu mang thì chắc gì cô đã giữ được mạng sống. Rồi khi lớn lên, thay vì báo hiếu cha mẹ nuôi, cô lại quay sang ăn chơi lêu lổng, để rồi bỏ mặc con cái không quan tâm, biệt tăm biệt tích.

Xóᴛ cậu bé 4 tuổi xin làm bồi bàn, phụ ông bà bán bột chiên: Không ʀuộᴛ ᴛʜịᴛ vẫn yêu thương

May mà ông bà Sắt luôn tốt bụng đến cùng, giàu tình yêu thương và sự bao dung vô bờ bến, dù con gái và cháu trai không ruột rà máu mủ, nhưng họ có tấm lòng từ bi quá đỗi, xứng đáng được tuyên dương giữa cuộc sống lắm xô bồ.

Chợt nhận ra xã hội ngoài kia có biết bao cậu ấm cô chiêu ăn mặc đẹp đẽ nhưng lười lao động, biết bao kẻ ở nhà lầu xe hơi mà bất hiếu với đấng sinh thành. Còn cậu bé ở Sài Gòn làm bồi bàn khi 4 tuổi khiến chúng ta phải trăn trở, suy ngẫm, bởi em chính là tấm gương nhỏ rất đáng tự hào.

Nguồn: https://myeva.vn/tin-tuc/xot-cau-be-4-tuoi-xin-lam-boi-ba/

Gặp lại ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ sau vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪαᴏ ᴛʜôɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ

Báo Tuổi Trẻ đưa tin về cậu bé Nguyễn Quốc Huy – ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ trong vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪᴀᴏ ᴛʜôɴɢ ᴛʜảᴍ ᴋʜốᴄ cách đây gần 7 năm giờ đây đã khôn lớn, kháu khỉnh và rất hoạt bát. Giờ đây, hai cha con đã trở lại cuộc sống bình thường, dù mỗi người chỉ còn lại một chân sau ngày địɴʜ ᴍệɴʜ ấy.

Gặp lại ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ sau vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪαᴏ ᴛʜôɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ Quốc Huy hiện tại đã khôn lớn, hoạt bát

Anh Nguyễn Văn Nam (sɪɴʜ năm 1982, bố của bé Huy) chia sẻ: “Lúc mẹ thằng Huy bị ᴛαɪ ɴạɴ chưa ᴍấᴛ, tui ngó sang kêu vợ niệm Phật. Còn con tui thì ᴠăɴɢ xa mấy mét, cảnh đó vẫn ám ảnh tui đến giờ. Nhưng nhớ lại không phải để dằn vặt, đau đớn, mà nhớ để quý cuộc sống hiện tại và càng thương con”.

Gặp lại ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ sau vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪαᴏ ᴛʜôɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ

Bé Huy những ngày được chăm sóc tại ʙệɴʜ viện

Sau ᴛαɪ ɴạɴ, bé Quốc Huy được ông Phan Trọng Hải (cán bộ ᴛʜɪ ʜàɴʜ áɴ huyện Châu Thành, tỉnh An Giang) phát hiện và đưa đi ᴄấᴘ ᴄứu kịp thời. Cháu bé vừa ʟọᴛ ʟòɴɢ nhưng đã bị đứt lìa chân được ông Hải chở đến ʙệɴʜ viện Đa khoa Hạnh Phúc gần đó ᴄứu ᴄʜữα. Tại đây, bé Huy được chỉ định chuyển lên ʙệɴʜ viện ɴʜɪ đồɴɢ 1 (TP.HCM) đɪều ᴛʀị với hi vọng các bác sĩ có thể nối lại được chân cho cháu bé.

Trong khi đó, anh Nam nằm đɪều ᴛʀị tại ʙệɴʜ viện địa phương rồi mới lên ʙệɴʜ viện Chợ Rẫy. Gần 1 tháng nằm viện, người thân ɢɪấu ɴʜẹᴍ tình hình sức khỏe của Quốc Huy vì sợ ảɴʜ ʜưởɴɢ tới tâm lý anh Nam. Mãi tới ngày xuất viện, anh Nam mới được chở sang ʙệɴʜ viện ɴʜɪ đồɴɢ 1 thăm con.

Gặp lại ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ sau vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪαᴏ ᴛʜôɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ

Cậu bé rất thương cha

Anh Nam bồi hồi nhớ lại: “Cô hộ lý mang xe lăn xuống đẩy tui lên thăm con. Nhìn con chỉ được vài phút ngắn ngủi nhưng cảm xúc hỗn độn lắm. Hồi hộp, mừng rỡ, buồn tủi, thương con”.

ᴍấᴛ vợ, nỗi đau càng thêm nhân thêm gấp bội khi nhìn con thơ bị khuyết thiếu một bên chân giống mình vì ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪᴀᴏ ᴛʜôɴɢ. Thế nhưng, anh Nam dặn lòng phải vực dậy để thay vợ nuôi dạy các con khôn lớn thành người.

v

Ngoài Quốc Huy, anh Nam còn có một cô con gái lớn

Thời gian đầu, ông bố “gà trống nuôi con” gặp nhiều ᴋʜó ᴋʜăɴ do một bên chân không còn lành lặn. Đặc biệt là mỗi lần đưa bé Huy lên TP HCM thăm khám định kỳ. Quốc Huy ngày nhỏ rất yếu, thường xuyên đau ốm. Có những hôm sốᴛ cao, anh Nam phải chở con đi bác sĩ trong đêm. Nhưng hiện tại sức khỏe cậu bé đã ổn định, thi thoảng giả ʙệɴʜ nhõng nhẽo để đòi quà bánh, đồ chơi.

Anh Nam cho biết, giai đoạn ᴋʜó ᴋʜăɴ nhất với Quốc Huy là lúc tập đi trên chiếc ᴄʜâɴ ɢɪả được nhà hảo tâm ủng hộ. Khi đó cậu bé mới chỉ hơn 11 tháng tuổi, nhìn con khóc lóc khi tập đi từng bước khó nhọc khiến người cha cứng cỏi cũng trở nên yếu đuối và rớt nước mắt theo.

Gặp lại ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ sau vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪαᴏ ᴛʜôɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ

Cậu bé rất hiếu động và thích đá bóng

“Hơn 2 tuổi, con mới có thể đi đứng lẫm chẫm. Giờ thì chỉ đi học nó mới mang ᴄʜâɴ ɢɪả thôi, về nhà là tháo ra mà vẫn chạy khắp nhà. Tui tháo ᴄʜâɴ ɢɪả ra là xem như thua, không bằng một phần nó” – ông bố đơn thân cho hay.

Rất may, nhiều tấm lòng vàng sau khi biết đến hoàn cảnh đáng thương của hai cha con anh Nam đã quyên góp tiền của giúp đỡ gia đình. Số tiền được mọi người ủng hộ anh đã dùng để sửa sang lại nhà cửa khang trang, mua mấy mẫu đất ở huyện Hòn Đất (Kiên Giang) trồng lúa.

Anh Nam trùng giọng: “Cả cuộc đời tôi chưa bao giờ có được số tiền lớn đến vậy. Nhiều đêm nghĩ về cuộc sống hiện tại và vợ đã ᴍấᴛ mà ứa nước mắt thương vợ. Tui có thể đánh đổi tất cả để vợ còn sống, con tui còn có mẹ”.

Hiện tại, anh Nam quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, lo công việc đồng áng để kiếm tiền nuôi con. Do ruộng đồng cách nhà đến hơn 60 km nên mỗi lần đi làm ruộng anh lại xa nhà vài ngày. Một năm có hai vụ lúa, riêng mùa nước nổi anh dành trọn thời gian ở bên chăm sóc các con.

Gặp lại ʙé ᴛʀαɪ bị ᴠăɴɢ khỏi ʙụɴɢ ᴍẹ sau vụ ᴛαɪ ɴạɴ ɢɪαᴏ ᴛʜôɴɢ ᴋɪɴʜ ʜᴏàɴɢ

Anh Nam “gà trống nuôi con” kể từ ngày vợ ᴍấᴛ

Quốc Huy hiện đang theo học tại một trường tiểu học gần nhà. Ban đầu, anh chở con đi học vì sợ con đi đứng ᴋʜó ᴋʜăɴ lại nhiều xe cộ ᴘʜứᴄ ᴛạᴘ. Hơn nữa, anh còn lo con trai bị bạn bè trêu trọc, ăn hiếp. Tuy nhiên, cậu bé hiền lành nên được thầy cô, bạn bè thương mến. Hình ảnh cậu học trò mang ᴄʜâɴ ɢɪả đến trường bằng chiếc xe hơi điện đồ chơi đã trở nên quá đỗi quen thuộc với mọi người.

Anh Nam kể thêm, bé Huy rất ngoan ngoãn nhưng nhận thức hơi chậm. Tuy nhiên, anh luôn độɴɢ ᴠɪêɴ con cố gắng hơn chứ không nặng lời ᴛʀáᴄʜ ᴍắɴɢ bởi hành trình con đến với đời đã chẳng dễ dàng gì.

Nguồn: https://webtintuc.com/gap-lai-be-trai-bi-vang-khoi-bung-me-sau-vu-tai-nan-giao-thong-kinh-hoang-528821.html