Làm đúng ʜết nhưng cô chỉ cho 6 điểᴍ, hỏi lý do mới biết vì không đi ʜọc tʜêᴍ

215

Tôi là hiệu trưởng dành hơn 2/3 cuộc đời gắn bó với nghề giáo, trong đó 20 năm dạy trẻ bình thường, 10 năm dạy trẻ khuyết tật. Tròn 30 năm cống hiến cho nghề cao quý, bản thân trải qua nhiều chức vụ từ chuyên môn đến quản lý, tôii phải thừa nhận sự thật đau lòng rằng nhiều đồng nghiệp đi dạy vì sinh kế chứ không phải vì tình yêu nghề, thương học sinh. Trong đó biểu hiện rõ nhất là lợi dụng vị thế là giáo viên éᴘ ʙᴜộᴄ, gợi ý học sinh chính khóa đi học thêm.

Hiện Bộ GD&ĐT cấm hoàn toàn dạy thêm đối với học sinh tiểu học, học sinh chính khóa, học sinh học 2 buổi tại trường. Nhưng gần 10 năm kể từ ngày ban hành Thông tư 17/2012 có cấm được dạy thêm hay không? Tình trạng dạy thêm “chui” vẫn tràn lan khắp mọi nơi, trở thành vấn nạn nổi cộm của ngành giáo dục.

Tôi hỏi nhiều giáo viên trẻ, tại sao biết dạy thêm là sai nhưng vẫn dạy? Họ thật thà trả lời vì chương trình khó, phụ huynh có nhu cầu gửi con học thêm. Một số khác thừa nhận họ dạy thêm để có thu nhập.

Theo dõi báo đài, tôi rất tâm đắc câu trả lời của vị lãnh đạo Phòng Giáo dục và Đào tạo Quận 8 (TP.HCM): “Học sinh ở cấp độ tiểu học thì không có bất cứ lý do gì phải đi học thêm hết, do các yêu cầu cần đặt ra đối với một học sinh tiểu học bình thường đã rất nhẹ nhàng”.

Thực tế giáo viên có biết điều này hay không? Chúng tôi biết chương trình học được thiết kế phải phù hợp với độ tuổi, tâm sinh lý của học sinh. Các em học 2 buổi tại trường là đủ rồi không cần thiết phải học thêm. Một số gia đình có nhu cầu bổ túc cho con phải để phụ huynh tự nguyện lựa chọn thầy cô. Chứ không phải vì con không học thêm lớp cô nên cô không vui, không quý.

Làm đúng ʜết nhưng cô chỉ cho 6 điểᴍ, hỏi lý do mới biết vì không đi ʜọc tʜêᴍ

Kể ra thì nhiều trường hợp sử dụng chiêu trò để éᴘ ʙᴜộᴄ học sinh chính khóa đi học thêm. Một trong những chiêu trò rất phản giáo dục, tôi kịch liệt phản đối đó là phân biệt, trù dập, bạo hành thể chất, tinh thần. Những thầy cô hành xử như vậy tôi khuyên nên bỏ nghề để giữ sự trong sáng cho ngành.

Bản thân gia đình tôi dù 2 vợ chồng đều là nhà giáo nhưng con tôi cũng từng là nạn nhân của việc dạy thêm. Đứa út nhà tôi học lớp 6, tiếp thu nhanh nên vợ chồng tôi quyết định dạy con ở nhà không cho đi học thêm.

Một hôm đi học về con khóc nức nở. Hỏi làm sao? con đưa bài kiểm tra môn Toán và nói con làm đúng hết nhưng cô chỉ cho con 6 điểm. Tôi soát đáp án và điểm của con phải được 9. Hôm sau con mang bài nên hỏi cô, cô trả lời vì con không đi học thêm.

Vợ chồng tôi chán nản chuyển trường cho con. Cô giáo biết chuyện xuống tận nhà tôi xin lỗi: “Con xin lỗi con không biết em là con của chú. Xin chú đừng làm to chuyện”. Tôi khuyên thật: “Cô nên bỏ nghề đi”. Sau lần đó, cô giáo bỏ nghề thật. Kể câu chuyện này để thấy mặt trái của việc dạy thêm không trừ bất kể ai nếu chúng ta không đấu tranh mạnh mẽ với những hành vi xấu xí này.

Mobile 300x600-1

Xin gửi tới các đồng nghiệp, các bạn cũng như tôi đi làm ai cũng mong muốn được sống bằng nghề, kiếm tiền được từ công sức lao động bỏ ra. Nhưng đôi khi đồng tiền không phải là thứ chi phối tất cả. Sau này khi các em học sinh ra trường, chúng sẽ nhớ về hình ảnh thầy cô như thế nào? Tất cả phụ thuộc vào hành vi và cách đối xử của bạn đối với học sinh.

Nếu các bạn yêu thương các em bằng cả tấm lòng thì học sinh sẽ coi bạn là người cha, người mẹ thứ hai. Ngược lại nếu thầy cô chỉ coi công việc này là nghề kiếm tiền thì trong mắt học sinh giáo viên cũng chỉ là người bán chữ. Tất cả đọng lại đời học sinh chỉ là những trận đòn thù, những câu chửi ngoa ngoắt, không chút tình thương, kỷ niệm.

Không ai cấm các bạn làm giàu, nhưng hãy làm giàu một cách chính đáng bằng tất cả tinh thần phụng sự, trách nhiệm. Khi đã khoác lên mình tấm áo của nghề cao quý, danh dự và tự trọng mới là điều đáng quý nhất.

Một học sinh lớp 6 ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ, gọi điện cho mẹ ᴄứᴜ sốɴɢ người bị đɪệɴ ɢɪậᴛ

Chứng kiến một người đàn ông bị đɪệɴ ɢɪậᴛ ɴɢᴜʏ ᴋịᴄʜ, em Khoa ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ gọi điện cho mẹ đang làm điều dưỡng ở bệnh viện, đưa xe ᴄấᴘ ᴄứᴜ đến ᴄứᴜ sốɴɢ người đàn ông này.

Ngày 2/1 vừa qua, ông Nguyễn Đ.H. (SN 1973, trú xã Điện An, thị xã Điện Bàn) trong lúc dùng đɪệɴ để ᴄʜíᴄʜ cá ở hồ nước gần nhà thì bị đɪệɴ ɢɪậᴛ. Khi ông H. ngã xuống nước, nhiều người đã chạy đến ᴄứᴜ ɢɪúᴘ bằng cách ᴄắᴛ ᴄầᴜ ᴅᴀᴏ, đưa lên ông H. lên đường.

Một học sinh lớp 6 ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ, gọi điện cho mẹ ᴄứᴜ sốɴɢ người bị đɪệɴ ɢɪậᴛ

Nghe lời kêu gọi của người dân “Ai biết số điện thoại ᴄấᴘ ᴄứᴜ Bệnh viện Vĩnh Đức không thì gọi cho xe đến ᴄấᴘ ᴄứᴜ với”. Em Phạm Anh Khoa (SN 2009) nhà gần nhà ɴạɴ ɴʜâɴ ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ lấy điện thoại gọi cho mẹ là điều dưỡng Trần Thị Ngà (đang làm việc ở Khoa ᴄấᴘ ᴄứᴜ Bệnh viện Đa khoa Vĩnh Đức) nói: “Mẹ ơi, mẹ điện cho xe ᴄấᴘ ᴄứᴜ, bác H. gần nhà mình bị đɪệɴ ɢɪậᴛ rồi”.

Một học sinh lớp 6 ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ, gọi điện cho mẹ ᴄứᴜ sốɴɢ người bị đɪệɴ ɢɪậᴛ

Chị Ngà sau khi nghe con gọi điện ᴛứᴄ ᴛốᴄ báo khoa xin xe ᴄấᴘ ᴄứᴜ, chuẩn bị dụng cụ, ᴛʜᴜốᴄ ᴍᴇɴ rồi cùng điều dưỡng Trần Nguyễn Ngọc Vũ lên xe đi ngay. Trên đường đi, điều dưỡng Ngà hướng dẫn con trai qua điện thoại: “Con nói mấy chú éᴘ ᴛɪᴍ ngay, éᴘ liên tục nghe”.

Một học sinh lớp 6 ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ, gọi điện cho mẹ ᴄứᴜ sốɴɢ người bị đɪệɴ ɢɪậᴛ

Chừng 10 phút sau xe cấp cứu đến. Lúc này ông H. đã được đưa lên đường, nhiều người đang éᴘ ᴛɪᴍ. Hai điều dưỡng đến phối hợp éᴘ ᴛɪᴍ, bóp bóng hỗ trợ hô hấp, ᴛɪêᴍ ᴛʜᴜốᴄ, ᴛʀᴜʏềɴ ᴅịᴄʜ, khẩn trương đưa ɴạɴ ɴʜâɴ lên xe đến bệnh viện.

Theo điều dưỡng Ngà, khi đến nơi ông H. nằm bất động, không có mạch, không có ʜᴜʏếᴛ áᴘ. Ông H. liên tục được éᴘ ᴛɪᴍ, ʙóᴘ ʙóɴɢ hỗ trợ liên tục trên xe.

Vào đến Khoa Cấp cứu, bệnh nhân được hồi sức tích cực ngay (đặt ɴộɪ ᴋʜí ǫᴜảɴ, ᴛʜở ᴏxʏ, ᴛʜᴜốᴄ ᴍᴇɴ, ᴛʀᴜʏềɴ ᴅịᴄʜ ᴅịᴄʜ…). Bệnh nhân được sốᴄ ᴛɪᴍ 3 lần. Đến lần thứ 3 tim bệnh nhân đậᴘ trở lại, mạch trên 90 lần/phút, huyết áp 100/70 mmHg. Bệnh nhân ᴛự ᴛʜở được.

Bệnh nhân được chuyển ra Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng ngay sau đó. Theo thông tin từ người nhà bệnh nhân, đến chiều 4/1, bệnh nhân H. đã được rút ɴộɪ ᴋʜí ǫᴜảɴ, nói chuyện, tự ngồi dậy, đi lại được.

Bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Vĩnh Đức cho hay, việc phát hiện, cấp cứu người bị đɪệɴ ɢɪậᴛ được thực hiện rất khẩn trương. Trong đó phải kể đến sự lanh trí, ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ của em Khoa. Em không biết số điện thoại của bệnh viện nhưng biết mẹ đang làm ở Khoa Cấp cứu nên đã ʙìɴʜ ᴛĩɴʜ gọi điện cho mẹ.

Khoa hiện là học sinh lớp 6, trường THCS Phan Chu Trinh (xã Điện An, thị xã Điện Bàn). Liên tục 6 năm, em Khoa đều là học sinh giỏi.