Hai ông bà gần 80 tuổi vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng: Điều giản đơn mấy ai làm được!

411
Hai ông bà gần 80 tuổi vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng: Điều giản đơn mấy ai làm được!

Dù thân hình ɢầʏ ɢò và cũng đã có tuổi nhưng hai ông bà vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng, khiến nhiều người ᴄảᴍ ᴘʜụᴄ.

Mới đây, mạng xã hội xuất hiện clip 16 giây ghi lại ᴋʜᴏảɴʜ ᴋʜắᴄ hai ông bà đèo nhau trên xe đạp, người bà ngồi sau cầm theo chiếc nón và cái cuốc khiến nhiều người quan tâm. Theo chủ nhân bài đăng, hai ông bà đã gần 80 tuổi, đang trên đường ra đồng làm ruộng.

Hai ông bà gần 80 tuổi vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng: Điều giản đơn mấy ai làm được!

Hai ông bà đèo nhau trên xe đạp để ra đồng làm ruộng

Theo dõi clip, có thể thấy cụ ông tóc đã bạc trắng, trong khi cụ bà đầu vấn khăn đen, mặc áo màu nâu theo kiểu truyền thống, chân không đi dép. Cả hai đều lộ rõ vết nhăn trên khuôn mặt, khoé miệng, nhưng vẫn có thể thấy ông bà đều khá minh mẫn và ᴋʜỏᴇ ᴋʜᴏắɴ.

Hai ông bà gần 80 tuổi vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng: Điều giản đơn mấy ai làm được!

Mặc dù tuổi đã cao nhưng nhìn hai người vẫn rất ᴋʜỏᴇ ᴋʜᴏắɴ

Chỉ sau ít ngày đăng tải, clip đã ᴛʜu ʜúᴛ gần 27 nghìn lượt thích cùng vô số bình luận, chia sẻ từ cộng đồng mạng. Phần lớn người xem đều bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sức khỏe và tinh thần chịu khó, chăm chỉ ʟàᴍ ʟụɴɢ của hai ông bà. Bên cạnh đó, không ít dân mạng gửi lời chúc sức khỏe đến hai người, đồng thời bộc lộ ước muốn bản thân có thể tìm được người bạn đời gắn bó với mình đến khi đầu bạc như họ:

– Ông bà chịu khó quá. Điều đơn giản mà mấy ai làm được.

– Chúc ông bà thật nhiều sức khỏe. Chỉ mong bản thân luôn có sức khỏe và sớm tìm được một nửa còn lại cùng mình chăm chỉ làm ăn đến cuối cuộc đời.

Mobile 300x600-1

– Sau này già chỉ ước được như vậy. Thuỷ chung, nghĩa tình.

– Tuổi đã cao mà nhìn hai ông bà vẫn ᴋʜỏᴇ ᴋʜᴏắɴ thật đấy. Những ai hồi trẻ hay ʟàᴍ ʟụɴɢ thì khi về già thường minh mẫn, khỏe hơn bình thường.

Hai ông bà gần 80 tuổi vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng: Điều giản đơn mấy ai làm được!Một số ý kiến từ cộng đồng mạng

Cũng nhân đây, nhiều người đã chia sẻ những câu chuyện tương tự về ông bà mình. Tài khoản T.K cho biết: “Bà ngoại mình cũng vậy, bà đã hơn 80 tuổi rồi nhưng vẫn còn ưa vận động, không thích ngồi yên một chỗ. Chỉ cần có việc làm là bà sẵn sàng xắn tay áo vào làm ngay”. Trong khi đó, bạn N.L tâm sự: “Ông mình năm nay 79 tuổi, lúc nào cũng thích ra vườn trồng cây trồng cỏ, làm việc túc tắc qua ngày. Hỏi thì ông bảo ông muốn giữ sức khỏe”.

Có thể nói, nhiều ông bà do còn giữ thói quen chăm chỉ ʟàᴍ ʟụɴɢ từ xưa, nên dù tuổi đã cao vẫn muốn vận động cho cơ thể ᴋʜỏᴇ ᴋʜᴏắɴ. Trước đó, vào năm 2017, người dùng mạng xã hội từng xôn xao bàn tán về hình ảnh một cụ bà ở thôn Tiên Trung, xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An tuy đã 84 tuổi nhưng vẫn đi làm ruộng giữa thời tiết mưa gió.

Hai ông bà gần 80 tuổi vẫn đèo nhau ra đồng làm ruộng: Điều giản đơn mấy ai làm được!Cụ bà tại Nghệ An mặc áo mưa, ngồi bên đồng ruộng ᴛʜu ʜúᴛ sự quan tâm từ cộng đồng mạng

Theo chủ nhân chia sẻ hình ảnh, khi được hỏi lý do tại sao tuổi đã cao nhưng vẫn còn mặc áo mưa đi làm, cụ cho hay: “Tôi ưng đi làm, không muốn ở nhà”. Tuy nhiên, vào thời điểm hình ảnh trên xuất hiện, nhiều ý kiến cho rằng đây là điều không nên làm. Bởi cụ tuổi đã cao, nếu ra đồng làm việc trong điều kiện thời tiết mưa gió như vậy sẽ gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.

Quay trở lại clip trên, tuy hiện chưa có thông tin xáᴄ thực về độ tuổi cũng như nơi ở của hai ông bà, thế nhưng clip vẫn ᴛʜu ʜúᴛ đông đảo sự quan tâm từ người dùng mạng xã hội. Còn bạn, bạn nghĩ sao về vấn đề này? Chia sẻ cùng mình nhé!

Nguồn: https://www.yan.vn/hai-ong-ba-gan-80-tuoi-van-deo-nhau-ra-dong-lam-ruong-gay-xon-xao-cdm-266751.html

Người con ᴛâᴍ ᴛʜầɴ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜαɪ, ʙổ ᴄủɪ thuê nuôi mẹ già: “Hồi xưa má ɴuôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴuôɪ má!”

Trong căn nhà nhỏ ở miền quê xa, có người đàn ông ɴɢô ɴɢʜê hơn 50 tuổi đầu vẫn như đứa trẻ, có người mẹ già cả đời ᴛầɴ ᴛảᴏ vì con. Họ – hai con người tưởng chừng ʙấᴛ ʜạɴʜ trong cuộc sống, nhưng lại nắm giữ những hạnh phúc đáng trân quý biết bao.

– Uống sữa nha má!?

– Ừa pha sữa cho má, mà ít thôi nghen Đợi.

– Dạ!

Với lấy cái ly, đong 2 muỗi sữa, chế một ít nước ấm trong ʙìɴʜ ᴛʜuỷ, anh Đợi cẩn thận từng li từng tí dù việc này ngày nào cũng là ᴅăᴍ ʙα bận.

ᴋʜuấʏ rồi mình phải thổi cho nguội mới đưa má uống, để ɴóɴɢ ᴛộɪ má.

Nếm thử một miếng sữa, tự nhiên thấy đắn đo:

 Ủa, phải bỏ đường nữa chớ ta, lát nhách vậy sao uống chèn.

Tự nói mình êɴʜ, tự cười ɴɢô ɴɢʜê như một đứa trẻ, rồi anh ʟậᴛ đậᴛ chạy xuống bếp lấy hũ đường lên pha thêm. Vậy đó, mấy mươi năm nay anh Đợi cứ quên trước quên sau đủ chuyện, duy có một điều mà anh chưa bao giờ quên, là: “Tui ᴛʜươɴɢ má ɴʜứᴛ trên đời!”.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Anh Đợi hơn 50 tuổi đầu vẫn ɴɢôɴɢ ɴɢʜêɴʜ như đứa trẻ

Chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜαɪ ɴuôɪ mẹ 

– Cô ơi cho cháu hỏi nhà của anh Đợi, anh mà ở một mình ɴuôɪ mẹ già đó cô!

– À, con đi qua bến đò này, rồi chạy ngược lên chừng 500 mét nữa, hỏi người ta nhà thằng Đợi, người ta chỉ cho. Cái thằng ᴋʜờ ᴋʜờ, ʜɪềɴ ᴋʜô mà ᴛʜươɴɢ mẹ lắm, ai cũng ᴍếɴ.

Người phụ nữ ở bến đò, hay người dân ở cái xứ Ô Môn (Cần Thơ) này còn lạ gì người đàn ông hơn 50 tuổi vẫn như đứa ᴄᴏɴ ɴíᴛ, ngày ngày lội bộ ra chợ ɴʜặᴛ từ chai nhựa, lon nước để dành bán kiếm tiền ɴuôɪ mẹ. Bà Nguyễn Thị Đẹt (90 tuổi) có năm người con, hai người đã qua đời, hai người có gia đình mà ai cũng nghèo, ở tuốt dưới miệt Đồng Tháp, anh Nguyễn Văn Đợi vốn ᴋʜờ ᴋʜạᴏ nhưng lại trở thành chỗ dựa cho mẹ suốt mấy mươi năm qua.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Mỗi ngày đi chợ, anh Đợi tranh thủ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜαɪ, để dành rồi bán kiếm tiền chăm lo cho hai má con

– Hồi đó má tui giỏi lắm. ᴄʜẻ ᴄủɪ mướn giỏi lắm. Sáng người ta chạy qua nhà kêu đi ᴄʜẻ ᴄủɪ mướn, rồi hai má con đi bộ xuống miệt dưới để mần. Hết ngày người ta muốn cho nhiêu tiền thì cho. 

– Hồi đó cực nhưng có má, có con vui hén!

– Ừa…Giờ má ʙệɴʜ ᴍɪếᴛ, nằm một chỗ, không có đi đâu được nữa!

Nói rồi anh chạy ra sau bếp canh bình nước đang nấu dở. “Ngày nào cũng nấu mấy bình nước để dành pha sữa cho má. Giờ má chỉ có uống sữa với ăn cháo được thôi” – anh Đợi nói.  Hết thay tã cho má, rồi chạy ra sau nhà nhóm củi nấu nước, vo gạo nấu nồi cháo… một ngày của người đàn ông này chỉ quẩn quanh nhiêu đó, người khác nhìn vào thấy chán, thấy tẻ nhạt, còn với anh Đợi lại thấy vui.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

“Sáng sớm, canh lúc má còn ngủ tui tranh thủ chạy ra chợ mua đồ ăn với lụm ve chai đem bán. Phải đi sớm chứ má thức dậy không thấy mình ở nhà, má buồn. Có bữa tui đi hơi lâu má té xuống giường luôn. Nên bây giờ tui hông dám để má ở nhà một mình lâu” – anh kể.

Nói là đi chợ mua đồ về nấu ăn, chứ ở xóm này ai chẳng biết hoàn cảnh của má con anh Đợi. Người cho bó rau, người cho ký gạo vậy là đủ cho một bữa cơm no đầy. Có bữa chị bán rau chọc: “Ủa rồi mày có tính lấy vợ cho vui nhà vui cửa không Đợi?”. Anh bẽn lẽn: “Tui ᴋʜờ vầy ai thèm lấy tui, tui ở với má là vui nhất rồi”.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Người trong xóm ai cũng quý tính hiếu thảo của chàng ᴋʜờ

Má ɴuôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴuôɪ má

Mấy mươi năm đi ᴄʜẻ ᴄủɪ mướn bà Đẹt chỉ đủ tiền để lo cơm ba bữa cho hai má con, chứ làm sao có tiền mua đất dựng nhà. Căn nhà nhỏ dựng tạm trên đất của người họ hàng xa từ lâu là ᴄʜốɴ đi về của má con anh Đợi.

ᴛʜươɴɢ thì ai cũng ᴛʜươɴɢ, nhưng đâu phải cứ nói ᴛʜươɴɢ là giúp được. Mãi cho đến năm ngoái người trong xóm mới góp người một ít tiền, xây một căn nhà tường, để những ngày trái gió hai má con không phải co ro trên cái giường ọp ẹp.

– Ở một mình ɴuôɪ má có thấy cực không?

– Cực gì trời, vui quá chừng luôn đó. Vui nên cười cả ngày nè! Hồi xưa má ɴuôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴuôɪ má.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Benjamin Franklin từng nói: “Ai là người giàu có? Đó là những người biết vui mừng với phần của mình”. Tôi tin anh Đợi dù không giàu có về vật chất, những ở góc nào đó của cuộc đời anh cảm thấy mình thật giàu có khi được sống vui vẻ bên má suốt từng ấy năm.

Hạnh phúc của mỗi người được định nghĩa khác nhau, nên hạnh phúc của người đàn ông ᴋʜờ ᴋʜạᴏ ở miền quê xa xôi này chỉ gói ghém vừa vặn trong căn nhà nhỏ, có anh, có mẹ vậy là đủ.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Cuộc đời, cứ càng đơn giản lại càng dễ dàng cảm nhận hạnh phúc

Đợi của má

– Hồi đó hổng biết vì sao mà má đặt anh tên Đợi hen?

Anh Đợi cười hì hì: Tui cũng hông biết.

Chắc ngày đó má mong, má đợi một ngày thằng con trai của mình lớn lên, giỏi giang, thành công, có gia đình ấm êm, có con cháu đầy đàn. Hay má đợi một ngày nào đó cả nhà không còn phải ᴄʜậᴛ ᴠậᴛ ᴍưu sɪɴʜ, bữa cơm rau dưa thay bằng ᴛʜịᴛ cá…Vậy mà má cứ đợi mãi.

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Anh dành nhiều thời gian để trò chuyện với mẹ

Thằng Đợi của má không ᴋʜôɴ ʟαɴʜ như người ta, không giỏi giang như ᴛʜɪêɴ ʜạ nhưng má không có buồn. Bởi ᴋʜôɴ ʟαɴʜ mà ᴄʜửɪ cha ᴍắɴɢ mẹ, thì khôn đó cũng chẳng để làm gì.

– Đợi ơi ɢãɪ ʟưɴɢ cho má!

– Đợi ơi pha sữa cho má!

– Đợi ơi sao tay con lạnh quá!

– Đợi ơi…

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”Sức khoẻ bà Đẹt đã rất yếu, chỉ nằm một chỗ, không thể đi lại như trước

Về xứ Ô Môn nghe chuyện chàng ᴋʜờ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ ɴᴜôɪ mẹ: “Hồi xưa má ɴᴜôɪ mình lớn, giờ tới lượt mình ɴᴜôɪ má!”

Bà Đẹt ngày một yếu hơn, tuổi già chẳng ai nói trước sự sống cái ᴄʜếᴛ. Hơn ai hết anh Đợi hiểu điều đó. Rồi một ngày, căn nhà này chỉ còn một mình anh, ᴛʀốɴɢ ᴛʀảɪ và ᴍôɴɢ ʟuɴɢ.

– Má đi rồi, tui ở với ai!?

Nguồn: https://kenh14.vn/ve-xu-o-mon-nghe-chuyen-chang-kho-nhat-ve-chai-nuoi-me-hoi-xua-ma-nuoi-minh-lon-gio-toi-luot-minh-nuoi-ma-20200108003004973.chn