Dòng chia sẻ của vị quản lý nhà hàng khiến nhiều người xót xa khi hệ thống nhà hàng Golden Gate phải tạm đóng cửa vô thời hạn

Dịch covid-19 gây nhiều tổn thất cho người dân Việt Nam. Hàng chục ngàn người bị thất nghiệp và hơn chục nghìn công ty cơ sở phải đóng cửa.

450

Từng dòng chia sẻ không chỉ của chủ các cơ sở, công ty mà của chính nhân viên nơi họ theo làm việc khiến nhiều người thương cảm. Và đây là lời chia sẻ của một quản lí nhà hàng chia sẻ khi chuỗi nhà hàng phải đóng cửa vì dịch co vid-19 vô thời hạn khiến nhiều người phải rơi nước mắt.

Từng câu nói của vị quản lý nhà hàng được chia sẻ khiến nhiều người xót xa, “Tôi ủng hộ Chính phủ chống dịch, hoàn toàn hiểu tầm quan trọng của việc cách ly cộng đồng, nhưng khi đứng trước mặt những con người ấy hôm nay tôi vẫn muốn nuôi niềm tin, vẫn mong là nhà hàng không cần đóng cửa”.

Do tình hình dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp Covid-19 đang diễn biến hết sức phức tạp không chỉ ảnh hưởng đến đời sống sinh hoạt của người dân mà tình hình kinh doanh của các nhà hàng, khách sạn, quán ăn cũng bị ảnh hưởng không hề nhỏ. Thậm chí để duy trì hoạt động, một số hàng quán đã chuyển đổi hình thức kinh doanh như bán mang đi, ship tận nơi thay vì phục vụ trực tiếp tại cửa hàng.

Thế nhưng để giảm thiểu tối đa sư lây lan dịch bệnh Covid-19 trong cộng đồng và tuân thủ theo văn bản của các cơ quan chức năng, nhiều nhà hàng lớn đã phải tạm đóng cửa và cho nhân viên nghỉ việc.

Dẫu biết đây là khó khăn chung của hầu hết tất cả cả cơ sở, nhà hàng kinh doanh trong thời điểm dịch bệnh đang diễn biến phức tạp. Thế nhưng, sau khi đọc bài chia sẻ của một quản lý nhà hàng thuộc hệ thống Golden Gate được đăng tải trên mạng xã hội mới đây sau khi chuỗi gồm 35 nhà hàng và một quán cà phê phải tạm thời đóng cửa khiến nhiều người không khỏi xót xa.

Dù đã 5 năm làm trong ngành nhưng có lẽ việc tạm thời phải đóng cửa, ngưng phục vụ theo quyết định của thành phố Hà Nội vì dịch bệnh Covid-19 đã thật sự khiến vị quản lí nhà hàng này suy sụp thậm chí phải rơi nước mắt.

Để mọi người hiểu hơn về những khó khăn của những người làm trong ngành dịch vụ lúc này và cùng nhau chung tay hơn với họ trong “cuộc chiến” đầy lùi dịch bệnh Covid-19, chúng tôi xin trích lại nguyên văn bài chia sẻ của vị quản lý nhà hàng thuộc hệ thống Golden Gate:

“Từng là đứa bê than tới bỏng tay, cũng từng là chân chạy bàn bị mắng vốn bao nhiêu lần không đếm xuể, trải qua bao chuyện nghề cay đắng đủ cả nhưng tôi chưa một lần cho phép bản thân uỷ mị. Duy chỉ có hôm nay, ngày tôi phải cho nhân viên nghỉ vô thời hạn…

Mọi người có thể nói tôi làm quá hay xem đây là bài viết câu like, nhưng chỉ người trong chăn mới biết chăn có rận, chỉ có người làm nhà hàng, dịch vụ mới hiểu được sự kiệt sức tới kiệt quệ của tôi lúc này. Có người nghỉ làm để về quê tránh dịch; có người bị cắt ca, giảm lương. Ai ở lại thì một tay trăm việc: đứng bếp kiêm chạy bàn, làm bar kiêm rửa bát. Nhà hàng của tôi đã cầm cự, chiến đấu như vậy cả tháng trời mặc cho kinh doanh ảm đạm, khách hàng quay lưng, cho tới hôm nay, khi chính thức có thông báo đóng cửa.

Dòng chia sẻ của vị quản lý nhà hàng khiến nhiều người xót xa khi hệ thống nhà hàng Golden Gate khi phải tạm đóng cửa vô thời hạn

Mobile 300x600-1

Chỉ mới hôm qua thôi chú bảo vệ lâu năm vẫn níu tay tôi trước lúc tan ca, hỏi là ” Chú nghe nói người ta bắt đóng cửa hết rồi, mai mốt chú có được đi làm nữa không”. ” Yên tâm chú ơi, Sài Gòn mới đóng cửa thôi chú ạ, Hà Nội vẫn bình thường”.

Tôi ủng hộ Chính phủ chống dịch, hoàn toàn hiểu tầm quan trọng của việc cách ly cộng đồng, nhưng khi đứng trước mặt những con người ấy hôm nay tôi vẫn muốn nuôi niềm tin, vẫn mong là nhà hàng không cần đóng cửa.

2 chị đứng bếp, 1 chú bảo vệ đều là lao động chính của gia đình. Cậu nhân viên nam duy nhất, chỉ là sinh viên tỉnh lẻ, đáng lẽ đã về quê từ tháng trước nhưng vẫn ở lại làm ca vì bảo không nỡ để các bạn nữ bê than. 2 cô bé người chạy bàn, hằng ngày dọn dẹp trong bóng tối để giúp nhà hàng tiết kiệm điện.

Một tập thể từng đông đúc tới mấy chục người, nay chỉ còn 6 mạng, đứng nhìn nhau trong 1 góc nhà hàng ảm đạm. Tôi hít một hơi thật sâu, chưa biết làm cách nào để mở lời, mới hôm qua thôi tôi còn bảo mọi người yên tâm cơ mà…”

Tôi đã không dám đối mặt cho tới khi cậu sinh viên lên tiếng trước “Anh ơi, mình đóng cửa phải không anh?”. Mọi người bắt đầu đảo mắt nhìn nhau, tôi vẫn ậm ừ trong miệng, quay ra chú bảo vệ. Dường như hiểu được ý tôi, chú tặc lưỡi “Không sao, chắc nghỉ một thời gian thôi đúng không, chú đi chạy grab tạm vậy, lúc nào nhà hàng mở lại nhớ cho chú đi làm lại nhé”.

Tôi bỗng nhiên cay cay sống mũi, cảm giác đôi mắt có chút nhoè. Từng bảo mọi người phải cố gắng, lạc quan, nhưng giờ đây tôi lại là người mệt mỏi nhất. Chưa bao giờ tôi thấy mất phương hướng và bất lực như vậy, bản thân là người có trách nhiệm nhưng lại không thể thốt được một câu đàng hoàng, lại còn để nhân viên an ủi ngược.

“Không sao anh ơi, coi như em đi nghỉ Tết thôi mà”

“Vâng ạ, nghỉ dài hơn tí thôi, lúc nào nhà hàng mở cửa nhớ chừa ca cho em nhé”

Giọng tôi bắt đầu nghẹn lại: “Cháu xin lỗi, anh xin lỗi, đúng thật thời gian này khó khăn, cháu thực sự cũng không hứa được gì….”

“Thôi mình dọn dẹp đi đứng đây làm gì, lâu nữa mới mở nhớ phải làm kĩ vào nhé” – Chị bếp xua tay.

Mọi người tản ra, nhanh chóng, nhẹ nhàng, vẫn làm những công việc hằng ngày ấy. Còn tôi đứng lặng lại, chưa bao giờ nghĩ lại trân trọng khoảnh khắc này tới vậy, lau một chiếc bàn, xếp một cái ghế, qua ngày mai rồi không biết bao giờ mới có thể làm lại nhỉ?

Nhất định tôi phải được làm việc với những con người này một lần nữa! Lời hứa tôi không thể thốt ra nhưng chắc chắn tôi sẽ làm được…

Mọi người chờ nhé, mọi chuyện sẽ ổn thôi, tôi nhất định sẽ gọi mọi người!”.

Ngay sau khi bài chia sẻ trên được đăng tải lên mạng xã hội đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng và nhận được sự đồng cảm, chia sẻ của mọi người.

Tài khoản T.T bày tỏ, “Tôi cũng chưa từng nghĩ tới cảnh mà nhà hàng lớn phải đóng cửa như thế! Những ngày đứng bếp, đứng chuyền, tất cả đều hỗ trợ nhau. Tuy mệt nhưng mọi người nơi đây thật sự đoàn kết, động viên nhau nên cũng xua tan được cái mệt. Hy vọng có thể ngăn ngừa được cơn dịch này và chúng ta sẽ gặp lại”.

“Đọc xong lại khóc rồi. Ngày nào cũng dặn bản thân là phải thật lạc quan… nhưng dịch bệnh như vậy chẳng ai muốn chỉ mong mọi người cùng nhau cố gắng, ai ở đâu hãy ở yên đó, hạn chế ra ngoài, hạn chế tụ tập đông người. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, rồi các nhà hàng quán ăn sẽ lại trở lại hoạt động bình thường. Mong mọi người cùng nhau cố gắng”, một bạn khác chia sẻ.

Còn rất nhiều người rơi vào hoàn cảnh này. Trong thời dịch bệnh ngày càng chuyển biến phức tạp, cả nước phải đoàn kết với nhau để cùng vượt qua giai đoạn khó khăn này nhất.