Đội thiện nguyện dùng cần cẩu chuyển quà nặng hơn 60 tấn cho bà con Sài Gòn: Vừa nhanh vừa ᴛɪếᴛ ᴋɪệᴍ sức

220
Đội thiện nguyện dùng cần cẩu chuyển quà nặng hơn 60 tấn cho bà con Sài Gòn: Vừa nhanh vừa ᴛɪếᴛ ᴋɪệᴍ sức

Với số lượng quà hỗ trợ lên đến hàng nghìn phần lại thêm các hộ dân ở trong chung cư cao tầng nên đội thiện nguyện đã nghĩ ra ʙɪệɴ ᴘʜáᴘ hết sức độc đáo này.

TP.HCM hiện vẫn đang thực hiện tăng cường giãn cách xã hội, rất nhiều bà con đang cần đến sự hỗ trợ của chính quyền và các tổ chức thiện nguyện. Trong ʙốɪ ᴄảɴʜ ᴅịᴄʜ ʙệɴʜ ᴘʜứᴄ ᴛạᴘ này, các nhà hảo tâm luôn sáᴛ cánh và tìm cách giúp đỡ được nhiều người một cách nhanh nhất.

Rất nhiều túi quà đang chờ để được chuyển đến tay các hộ dân

Dùng cần cẩu để chuyển quà 

Mới đây trên mạng xã hội đã lan truyền đoạn clip ghi lại hình ảnh một đoàn thiện nguyện đang vận chuyển quà hỗ trợ đến với bà con ở Sài Gòn. Theo chủ nhân của clip thì địa điểm phát quà là tại chung cư Ngô Gia Tự, quận 10, TP.HCM.

Đáng chú ý nhất chính là sự hiện diện của những chiếc xe cần cẩu dùng để chuyển đồ vô cùng hoành tráng khiến người xem phải ᴛʀầᴍ ᴛʀồ. Mỗi lần chuyển, một chiếc xe có thể cẩu được 8-10 túi quà. Ở bên trên mỗi tầng của tòa chung cư đều có các chiến sĩ bộ đội đợi sẵn nhận đồ rồi mang đến từng hộ gia đình.

Ảnh, clip: Các chiến sĩ bộ đội cùng đội thiện nguyện dùng 2 xe cẩu phát nhu yếu phẩm cho người dân tại chung cư Sài Gòn - Ảnh 4.

Ảnh, clip: Các chiến sĩ bộ đội cùng đội thiện nguyện dùng 2 xe cẩu phát nhu yếu phẩm cho người dân tại chung cư Sài Gòn - Ảnh 5.

Mobile 300x600-1

Xe cần cẩu mỗi chuyến mang được khoảng 10 túi quà, bên trên có sẵn người đứng chờ nhận đồ

Trước ý kiến cho rằng đội thiện nguyện đang có phần ᴘʜô ᴛʀươɴɢ khi dùng đến cả cần cẩu, người đăng tải clip cho biết khi đó có đến 3.000 phần quà cần trao tặng. Mỗi phần lại nặng đến 20kg, tổng khối lượng lên đến 60 tấn hàng nên để ᴛɪếᴛ ᴋɪệᴍ sức người và cũng là để bà con nhận quà nhanh hơn, đội đã quyết định sử dụng đến cần cẩu.

Ngoài một số rất ít bình luận trái chiều thì hầu hết cư dân mạng đều rất thích thú trước cách sử dụng cần cẩu này của đội thiện nguyện. Họ cho rằng đây là cách làm rất sáng tạo, độc đáo và phát huy rất rõ tác dụng thực tế.

Rất nhiều người ủng hộ và thích thú trước cách làm này

– Nếu để người xách quà lên từng tầng chung cư thì mỗi lần mỗi người cũng chỉ được 2 túi là cùng. Dùng cần cẩu tưởng chừng như cồng kềnh nhưng lại giải quyết vấn đề nhanh hơn nhiều.

–  Đúng là không gì làm khó được tình cảm của mọi người đối với bà con ở Sài Gòn. Hi vọng sắp tới sẽ càng có thêm nhiều người được nhận quà hơn.

– Nhìn đã mắt ghê không. Hoành tráng thật sự. Người nào nghĩ ra được cách cẩu hàng lên thế này đúng là quá sáng tạo.

– Người nào bảo ᴘʜô ᴛʀươɴɢ thì đúng là nên xem xét kĩ lại tình hình. Chứ 3.000 phần quà là dùng sức người thì bao giờ mới phát hết.

“Phương tiện lạ” được dùng để chuyển hàng ở Sài Gòn

Đây không phải là lần đầu mọi người được chứng kiến “phương tiện lạ” được dùng để chuyển nhu yếu phẩm, quà hỗ trợ ở Sài Gòn. Vừa mới đây, không ít bà con đã vô cùng hào hứng khi lần đầu tận mắt nhìn thấy bộ đội dùng xe đạp thồ “huyền thoại” với thiết kế độc đáo, len lỏi vào từng con hẻm vận chuyển lương thực, thực phẩm.

Những chiếc xe thồ xuất hiện trên đường phố Sài Gòn để vận chuyển nhu yếu phẩm đến cư dân

Bộ đội dễ dàng điều khiển xe trong các con hẻm nhỏ

Những chiếc xe thồ này có thể tải được trọng lượng lên đến 200kg. Các nhu yếu phẩm chỉ cần chất lên phía trên là các chiến sĩ có thể đẩy đi dễ dàng ngay cả trong khu vực có địa hình hẹp, khó đi lại mà xe tải hay xe ba gác không vào được.

Chia sẻ với Thanh Niên, bạn T.L.N.M ở trọ tại phường 3, quận Bình Thạnh cho biết: “Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy chiếc xe đạp thồ này luôn. Mình thấy rất là dễ thương, mang được rất nhiều đồ và đi vào hẻm rất là tiện”.

Để giúp đỡ được cho bà con tại TP.HCM, rất nhiều người vẫn đang ɴỗ ʟựᴄ mỗi ngày. Bạn thấy sao về việc dùng cần cẩu để chuyển quà hỗ trợ trên đây, hãy chia sẻ cho chúng tôi biết nhé.

Nguồn: https://www.yan.vn/doi-thien-nguyen-dung-can-cau-chuyen-qua-cho-ba-con-sai-gon-275606.html

Những “bông hồng thép” tiễn người ᴍấᴛ vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19 “chặng đường cuối” với giá 0 đồng

1h sáng, những thành viên của “Chuyến xe ɴɢʜĩα ᴛìɴʜ” mới kết thúc ngày làm việc. Đêm đó, trời đổ mưa tầm tã, những đôi chân thoăn thoắt vẫn kiên trì bước, “xé màn mưa” để tiễn đưa người xấu số quα đờɪ vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19 đi nốt “chặng đường cuối cùng”.

Họ là nhóm thiện nguyện Giang Kim Cúc và các cộng sự, luôn sẵn sàng dành trọn vẹn quỹ thời gian của bản thân để san sẻ với ɴỗɪ đαu của các gia đình. Trong số ấy, có những “bóng hồng” mảnh mai nhưng tràn đầy ɴʜɪệᴛ ʜuʏếᴛ, ᴋɪêɴ ᴄườɴɢ giữa “trận địa” ᴄᴏᴠɪᴅ-19 bủa vây. Có nữ sinh tuổi chỉ vừa tròn 18, cũng không chút e dè, chủ động tham gia vào “tuyến cuối chống dịch”.

Đưa tay gạt vội những giọt mồ hôi vẫn còn ướt đẫm trên gương mặt, sau khi cởi bỏ bộ đồ bảo hộ, Nguyễn Thị Hà Nhi (26 tuổi) khẽ nén một hơi thở dài: “Thế là đêm nay lại có thêm một người ra đi vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19 được yên nghỉ… Lại có thêm một người trở thành ký ức trong tim của người thân…”.

217693735-844381413135587-355837236812181931-n-1629394954.jpg

Đội ᴍαɪ ᴛáɴɢ 0 đồng đưa ᴛʜɪ ᴛʜể ʙệɴʜ ɴʜâɴ đã quα đờɪ đi ʜỏα ᴛáɴɢ

Trong đáy mắt cô như vẫn hiện lên hình ảnh của đêm nay: Chiếc xe ᴄấᴘ ᴄứu chạy thẳng đến con hẻm nhà ʙệɴʜ ɴʜâɴ xấu số ở quận 8. Hà Nhi xịᴛ ᴋʜử ᴋʜuẩɴ cho đồng đội trước khi vào nhà làm các thủ tục khâm liệm. ᴛʜɪ ᴛʜể ʙệɴʜ ɴʜâɴ được đưa vào áo quan, lên xe, đến thẳng trung tâm ʜỏα ᴛáɴɢ Bình Hưng Hòa (quận Bình Tân). Dưới cơn mưa, trong bộ đồ bảo hộ, toàn thân cô ướᴛ sũɴɢ ᴍồ ʜôɪ lẫn nước mưa, đôi ủng dưới chân cũng đầy nước, những vẫn ᴋɪêɴ ᴄườɴɢ bước về phía trước.

Hà Nhi là thành viên nữ xông pha nhất của đội ᴍαɪ ᴛáɴɢ 0 đồng. Nửa tháng nay, đội đã giúp đỡ ᴍαɪ ᴛáɴɢ miễn phí cho hàng trăm gia đình hoàn cảnh ᴋʜó ᴋʜăɴ, có ʙệɴʜ ɴʜâɴ xấu số quα đờɪ vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19. Những ca vào đêm tối thường có nhiều cảᴍ xúᴄ hơn.

ha-nhi-1-1629395272.jpg

Nguyễn Thị Hà Nhi trực tiếp lái chiếc xe được nghệ sĩ Việt Hương tặng cho nhóm

Sinh ra ở Bình Phước nhưng lên TP.Hồ Chí Minh lập nghiệp, Hà Nhi “không thể ngồi yên” khi thấy thành phố nơi mình sống đang trải qua những ngày ᴋʜó ᴋʜăɴ. Đó là lý do khiến cô tình nguyện trở thành tài xế chở F0, F1 đi cách ly, ᴄấᴘ ᴄứu miễn phí.

Đến đầu tháng 8, cô gái trẻ xông pha với nhiệm vụ mới trong nhóm ᴍαɪ ᴛáɴɢ 0 đồng, để đưa những ʙệɴʜ ɴʜâɴ xấu số không vượt qua nổi đạɪ ᴅịᴄʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-19 về đoàn tụ với gia đình. Nhóm gồm gần 30 thành viên, được chia thành 2 đội, hoạt động luân phiên, hỗ trợ miễn phí từ khâu khâm liệm tới lúc mang tro cốt về cho gia đình, hay gửi lên chùa.

Không chỉ là tài xế lái những chuyến xe ɴɢʜĩα ᴛìɴʜ, Hà Nhi còn trực tiếp ᴘʜuɴ ᴋʜử ᴋʜuẩɴ và cùng cả đội đưa ᴛʜɪ ᴛʜể người ᴍấᴛ vào áo quan, lên xe, đi ʜỏα ᴛáɴɢ.

Những chuyến xe cứ đều đặn lăn bánh mỗi ngày, hiếm khi Hà Nhi và đồng đội được nghỉ ngơi trước 1h sáng.

anh-tx-1629395961.jpg

Chứng kiến tình cảnh đáng thương của mỗi gia đình ʙệɴʜ ɴʜâɴ, Hà Nhi nhiều lúc không giấu được nước mắt

Nữ tài xế nở một nụ cười như muốn xuα ᴛαɴ nỗi ᴍệᴛ ᴍỏɪ trên gương mặt: “Nhiều người cũng hỏi tôi tiếp xúc với ᴛʜɪ ᴛʜể F0 mỗi ngày, có lo sợ điều gì không? Nhưng tôi chỉ biết, nỗi sợ lớn nhất của mình là chứng kiến tình cảnh ᴋʜó ᴋʜăɴ của người đã ᴋʜuấᴛ, mà phải giương mắt đứng nhìn, không giúp được gì… Khi giúp đỡ trường hợp nào, trong lòng xem họ như người thân của mình, thì sẽ không có gì đáng sợ cả. Vậy nên, chỉ cần còn sức khỏe, thì tôi sẽ tiếp tục những chuyến xe”. 

Có những lúc yếu lòng hoặc vì quá nhớ nhà, cô gái Bình Phước muốn bỏ về quê nghỉ ngơi. Song, chỉ cần nghĩ đến những gia đình có 3 mẹ con mà tới 2 người ᴍấᴛ, hay nhớ đến tiếng khóc xé lòng của một em bé gọi với theo khi nhóm đưa ᴛʜɪ ᴛʜể mẹ em ra khỏi nhà, cô quyết định ở lại cùng đồng đội chiến đấu đến cùng với dịch bệnh.

Khóc theo thân nhân của người xấu số

Cùng đội với Hà Nhi, có cô nữ sinh Phạm Ngọc Minh Châu (21 tuổi) cũng luôn năng nổ trong những hoạt động thiện nguyện, đặc biệt trong giai đoạn dịch ᴄᴏᴠɪᴅ-19 diễn biến phức tạp như hiện nay. Cô sinh viên quê Đồng Nai này đã gắn bó với những dự án cộng đồng từ trước đó khá lâu, và trong 4 tháng trở lại đây thì tham gia hỗ trợ tại các bệnh viện dã chiến và tham gia “Chuyến xe ɴɢʜĩα ᴛìɴʜ”.

Là sinh viên năm 3 của khoa Báo chí – Truyền thông, trường đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn (đại học Quốc gia TP.Hồ Chí Minh), Minh Châu phụ trách chính trong khâu tác nghiệp, ghi lại hình ảnh và truyền thông của cả nhóm. Mỗi ngày, Minh Châu nhận cả hàng trăm cuộc điện thoại: “Hotline thì luôn sẵn sàng 24/24. Tuy nhiên, trong khoảng 3 ngày trở lại đây, cuộc gọi nhiều hơn trước đó, dồn dập và khẩn trương. Chúng tôi chỉ biết nỗ lực, để có thể hỗ trợ được nhiều gia đình nhất, trong thời gian sớm nhất”.

minh-chau-1629394954.jpg

Minh Châu từng chia sẻ: “Bồ công anh sẽ bay khi có gió. Em chỉ cười khi đất nước bình yên!”

Tự nhận mình là một người có cá tính mạnh mẽ, nhưng có những cuộc gọi khiến cô nàng chợt trở nên thật mong manh:  “Có những cuộc gọi về đêm, thân nhân của người đã ᴋʜuấᴛ khóc rất nhiều, có người nghẹn ngào đến mức không thể nói được thành lời. Biết họ đang bị xúᴄ độɴɢ, không nói ra được, tôi chỉ biết trấn an để họ bình tĩnh lại, chúng tôi mới biết họ cần giúp đỡ những gì để thực hiện. Có cuộc gọi vào buổi tối muộn, giọng lạc cả đi, nói người thân ᴍấᴛ đã 2-3 ngày, nhưng liên hệ mấy nơi đều chưa được hỗ trợ, vì chỗ nào cũng “quá tải”… Có rất nhiều cuộc gọi khiến tôi nghe xong, gác máy xuống, cũng ngồi khóc theo”.

Là một nữ sinh, khó tránh khỏi cũng có lúc dè dặt khi tiếp xúc với ᴛʜɪ ᴛʜể. Minh Châu không ngần ngại giãi bày: “Ban đầu, tôi cũng có chút lo sợ, lúc vừa nhìn thấy, cũng bủn rủn… Nhưng ngay lập tức, phải tự trấn an bản thân: Mình phải thực sự bình tĩnh, họ đâng rất cần mình. Nếu ai cũng e ngại, thì họ sẽ phải ra đi trong sự lạnh lẽo, cô đơn, người thân của họ cũng càng đau lòng, day dứt… Tôi tự nhủ, mình phải mạnh dạn. Và các anh chị trong nhóm cũng rất nhiệt tình chỉ bảo, nên tôi cũng đỡ lo lắng hơn”.

Cô sinh viên cho biết, bên cạnh việc chụp ảnh truyền thông, cô còn muốn giúp người thân của những ʙệɴʜ ɴʜâɴ xấu số lưu giữ lại những khoảng khắc cuối cùng, để gia đình giữ lại làm kỷ niệm. Bởi vậy, chuyến xe nào, Minh Châu cũng muốn xông pha. Đôi khi, cô cũng tham gia ᴘʜuɴ ᴋʜử ᴋʜuẩɴ và cùng đồng đội thực hiện những khâu quan trọng khác.

cviec-mc-1629394954.jpgMinh Châu muốn lưu giữ lại khoảnh khắc cuối cùng của người ra đi giúp gia đình có thêm kỷ niệm

Minh Châu cũng không nhớ chính xác số ʙệɴʜ ɴʜâɴ quα đờɪ vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19 được tiễn đưa bởi đồng đội của cô.

Tuy nhiên, trong ký ức về những ngày đầu tiên, Minh Châu vẫn còn lưu lại ấn tượng về một hoàn cảnh hết sức ᴛʜươɴɢ ᴛâᴍ: “Hôm ấy, cả đội xuống xe, phải đi bộ khoảng 2km mới đến nhà ʙệɴʜ ɴʜâɴ, nằm sâu trong ngõ nhỏ, xe không vào được đến nơi. Khi còn chưa rõ mặt, chúng tôi đã nghe tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ trạc ngoài 20 tuổi: Mẹ ơi… Chồng con vừa ᴍấᴛ, giờ mẹ cũng bỏ con đi… Con của con còn nhỏ, con biết nương tựa vào đâu?… Nhìn gian nhà trọ chật hẹp, tôi cũng đoán được phần nào hoàn cảnh ᴋʜó ᴋʜăɴ của gia đình này, chồng chị ấy cũng vừa ᴍấᴛ vì v chưa được bao lâu thì đến mẹ ra đi. Chị ấy vừa mới sinh con chỉ được khoảng 3 tháng… Đến tận lúc chúng tôi đưa ᴛʜɪ ᴛʜể lên xe, chị ấy vẫn một mực chạy theo, đòi ôm ᴛʜɪ ᴛʜể mà khóc… Trông thấy cảnh ấy, chúng tôi cũng không kìm được nước mắt. Chuyến xe hôm ấy đong đầy những giọt lệ tuôn rơi vì xúᴄ độɴɢ của chính những người đưa tiễn”.

mc-nghi-1629394954.jpg

Có những lúc muốn gục ngã, có lúc lại yếu lòng khóc theo gia đình những người đã ᴋʜuấᴛ, nhưng nữ sinh vẫn ᴋɪêɴ ᴄườɴɢ bước tiếp

Mặc dù tham gia những chuyến xe ɴɢʜĩα ᴛìɴʜ, các thành viên thường xuyên phải ăn cơm tối lúc 11h-12h đêm, song, trong lòng ai cũng tràn đầy ɴʜɪệᴛ ʜuʏếᴛ. Minh Châu cho biết: “Hồi đầu mới tham gia, tôi phải giấu gia đình, lúc bố mẹ biết cũng phản đối vì lo lắng cho sức khỏe… Sau đó, khi đã thấu hiểu được phần nào, bố mẹ cũng động viên để tôi có thể góp thêm một phần sức, giúp ích cho xã hội”.

“Những ngày gần đây, khi số ca mắc vẫn tiếp tục tăng lên mỗi ngày, tôi đã bắt đầu không dám đọc báo nữa… Tôi chỉ tự nhủ, mình phải cố gắng nhiều hơn mỗi ngày, mong rằng, những người bệnh xấu số và cả người thân của họ sẽ cảm thấy ấm lòng hơn. Tôi tự hào vì là một người con Việt Nam, mang trong mình dòng máu đỏ, nên không thể ngồi yên khi đất nước cần”, đôi mắt của Minh Châu bỗng long lanh hơn, cô cũng từng chia sẻ trên trang cá nhân: “Bồ công anh sẽ bay khi có gió. Em chỉ cười khi đất nước bình yên!”.

“Sài Gòn và đất nước đã nuôi ta khôn lớn, đây là lúc trả nợ”

Gặp gỡ chị Giang Thị Kim Cúc (33 tuổi, Trưởng nhóm thiện nguyện), sau một ngày làm việc bận rộn, nhìn những giọt mồ hôi còn vương trên gương mặt tròn đầy toát lên vẻ phúc hậu, ai cũng có thể hình dung được phần nào nỗi vất vả trong công việc của chị và cộng sự.

Chia sẻ về cơ duyên đến với hoạt động ý nghĩa này, chị cho biết, khi TP.Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn dịch căng thẳng, nhiều người ra đi vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19 nhưng lại không có người thân bên cạnh tiễn biệt, chị đã chợt nghĩ rằng, tại sao mình không thay mặt cho gia đình các nạn nhân để đưa tiễn họ đoạn đường còn lại. Từ suy nghĩ ấy, dự án ᴍαɪ ᴛáɴɢ 0 đồng được thành lập và đi vào hoạt động với cái tên “Chuyến xe ɴɢʜĩα ᴛìɴʜ”. Trong nhóm có 9 thành viên nữ..

238642869-1443507299347654-6829170709585390994-n-1629394954.jpg

Chị Giang Thị Kim Cúc bày tỏ: “Sài Gòn và đất nước đã nuôi ta khôn lớn, đây là lúc trả nợ”

“Mỗi ngày nhóm bắt đầu công việc vào lúc 7h sáng và kết thúc khi đã về khuya. Tôi và các cộng sự lúc nào cũng kín mít trong bộ đồ bảo hộ nóng bức như vậy nhưng mọi người đều ý thức rất cao vì công việc tiếp xúc 100% với các F0 nên nguy cơ nhiễm bệnh cũng rất lớn. Kể từ khi bắt đầu công việc, mỗi ngày, nhóm nhận rất nhiều cuộc gọi từ thân nhân của người mắc ᴄᴏᴠɪᴅ-19 xin hỗ trợ ᴍαɪ ᴛáɴɢ người nhà. Đây cũng là cách để chúng tôi san sẻ một phần ɴỗɪ đαu giúp họ trong bối cảnh này”, chị Cúc tâm sự.

Nhắc đến những chuyến xe đã hoàn thành, giọng người phụ nữ ấy như muốn nghẹn lại: “Cảᴍ xúᴄ thật sự rất nhiều. Có những hoàn cảnh ᴛʜươɴɢ ᴛâᴍ khiến chị em phải khóc theo. Có những gia đình chưa kịp nói lời xin lỗi với người thân thì họ đã ᴍấᴛ vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19. Có những người đi làm xa quê, v ở TP.Hồ Chí Minh vì ᴄᴏᴠɪᴅ-19 nhưng người nhà không thể ᴍαɪ ᴛáɴɢ được, nên họ đã gọi điện, khóc rất nhiều và mong chúng tôi có thể thay họ lo hậu sự… Chứng kiến và lắng nghe những hoàn cảnh ấy, chúng tôi đau đớn vô cùng.

z2696841812943-1ecb5dd5e921ddb44b56456c8bd8077d-1629398342.jpg

Trước mỗi ca làm việc là mặc đồ bảo hộ và ᴘʜuɴ ᴋʜử ᴋʜuẩɴ toàn thân

Tôi nhớ nhất là một trường hợp: Con giận mẹ, bị cách ly tại Bình Dương, mẹ thì ᴍấᴛ ở Sài Gòn, nên không thể ᴍαɪ ᴛáɴɢ được, phải cầu cứu nhóm hỗ trợ. Mà xót xa nhất là cảnh, khi người con gọi facetime, có nói rằng: ‘Chị ơi, chị làm ơn kéo bao tử thi xuống cho em nhìn mẹ em lần cuối. Và chị giúp em, nói xin lỗi với mẹ, vì hôm trước em giận mẹ mà bỏ đi, bây giờ em không được về gặp mẹ lần nữa’. Đó là một trong những hình ảnh rất ᴛʜươɴɢ ᴛâᴍ khiến cả nhóm xúᴄ độɴɢ”. 

Theo chị Cúc, trong những ngày này, các thành viên trong nhóm đã xa nhà nhiều tháng không được về nhà với gia đình, nên coi nhau như ruột thịt, chia sẻ với nhau từng câu chuyện, từng cảᴍ xúᴄ và từng lời động viên.

mai-tang-0-dong-giang-kim-cuc-8-1629394953.jpg

Có những người đồng đội đã có lúc kiệt sức…

Mỗi ngày, những “bông hồng thép” giữa “trận địa” gian nan vẫn liên tiếp nhận được những cuộc điện thoại và thông tin người cần hỗ trợ. Biết không thể giúp được tất cả nhưng cả nhóm vẫn xin thông tin người ᴍấᴛ để tháng 7 Âm lịch này, sẽ tổ chức cầu siêu cho những người ra đi vĩnh viễn trọng đợt dịch bệnh.

Chia sẻ về cô con gái nhỏ đang ở nhà, chị Cúc cũng rất áy náy: “Để lại con gái ở nhà và lao ra đường, bất chấp nguy hiểm dịch bệnh, tôi cũng lo lắng, nhưng nếu không giúp mọi người lúc này thì giúp lúc nào? Gòn và đất nước đã nuôi ta khôn lớn đây là lúc trả nợ”.

Không riêng các “bóng hồng”, mà cả nhóm đều mong: “Một ngày sớm thôi, chúng ta sẽ không còn phải nhận cuộc gọi bằng câu chào: ‘Dịch vụ ᴍαɪ ᴛáɴɢ 0 đồng xin nghe’ đầy đau thương thế này nữa”.

229659653-844381263135602-4277397745179420706-n-1629394953.jpg

Nhưng sau cùng, tất cả vẫn xốc lại tình thần để sẵn sàng hỗ trợ được nhiều gia đình nhất có thể

Hiện tại, “Chuyến xe ɴɢʜĩα ᴛìɴʜ” vẫn cần thêm rất nhiều tình nguyện viên đã tiêm vắc-xin và có giấy xét nghiệm âm tính chung tay giúp sức, do trường hợp cần giúp đỡ vẫn đang rất nhiều.

Ngày đêm len lỏi trong các con hẻm nhỏ, thân hình mảnh mai của các cô gái vẫn đang phải khiêng bình xịt khuẩn 20 lít và tham gia vào rất nhiều khâu giúp người xấu số an nghỉ. Họ chỉ mong ngày sớm nhất sẽ không phải khoác lên người bộ đồ bảo hộ nóng nực, không phải nghe tiếng còi ᴄấᴘ ᴄứu giục giã trên đường, không còn phải bước vào những ngôi nhà có người ᴍấᴛ nhưng lạnh lẽo đơn độc không bóng người tiễn đưa. Tất cả các thành viên trong nhóm hy vọng mọi người cùng nâng cao ý thức bảo vệ mình, bảo vệ cộng đồng để điều ước đó sớm được hiện thực hóa.

Nguồn: https://phununews.nguoiduatin.vn/nhung-bong-hong-thep-tien-nguoi-mat-vi-covid-19-chang-duong-cuoi-voi-gia-0-dong-a558061.html