Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

263
Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Ở cái tuổi “gần đất xa trời” nhưng thay vì an nhàn hưởng phước, cụ ông vẫn phải tất bật mưu sinh. Dù việc buôn bán có ế ẩm đi chăng nữa thì ông cũng chẳng thể ngừng vì 4 chữ “miếng cơm manh áo”.

Sài Gòn sau dịch trở lại nhộn nhịp như xưa nhưng ở những góc nhỏ của thành thành phố hoa lệ này vẫn còn đó những mảnh đời cơ cực, ngày đêm chật vật kiếm miếng ăn. Mới đây, tài khoản TikTok có tên Ly Ly đã đăng tải đoạn clip ghi lại cảnh một cụ ông tuổi 80 rong ruổi cùng gánh chè chỉ vỏn vẹn có 9 ly làm ai xem xong cũng không kiềm được nước mắt vì xúc động.

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Đầu tóc bạc phơ mà vẫn phải dãi nắng dầm sương

Trong clip, khi được hỏi lí do bán chè nhưng nấu ít, cụ ông chậm rãi trả lời: “Nấu 9 ly vì sợ bán không hết, hôm nào bán được 7 ly là hên lắm rồi, bình thường đứng 6 tiếng mà chỉ bán được có 3-4 ly thôi“. Ai nghe qua chắc sẽ nghĩ chè cụ không ngon nhưng những người đã từng thưởng thức đều khen ngợi hết lời. Chỉ đáng tiếc, cái duyên buôn bán lại không mỉm cười với cụ.

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Thấy thùng to đùng vậy chứ chỉ có 9 ly thôi

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Ông cho hay hôm nào bán được 1/2 là mừng lắm

Dù tuổi đã cao nhưng cụ rất chịu khó, được biết mọi công đoạn trong khâu làm chè đều do cụ tự tay thực hiện, không chỉ ngon mà còn đảm bảo vệ sinh. Cứ nấu xong là hành trình rong ruổi lại bắt đầu. Chiếc xe máy cà tàng mỗi ngày phải chở bao nhiêu là thứ từ thùng đá, ghế ngồi cho tới những vật dụng cần thiết khác. Giá bán ra cho mỗi ly chè chỉ có 15K nhưng topping thì nhiều vô kể. Phải bán hết 9 ly, cụ mới lời được 20.000-30.000 đồng.

Mobile 300x600-1

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Công việc bán chè trên thực tế chả lời lãi bao nhiêu

Lắm lúc đứng yên một chỗ “ế” quá, cụ lại lấy xe chạy qua chạy lại để chào hàng. Vì di chuyển nhiều nơi nên cụ cũng sắm thêm những món đồ chơi dành cho trẻ em về bán với hi vọng kiếm thêm chút đỉnh.

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Do đi nhiều nên cụ cũng tranh thủ bán cả đồ chơi con nít

Đến đoạn chủ clip hỏi chuyện gia đình, cụ khẽ cười rồi đáp: “Xui quá, vợ tôi mất rồi“. Đến lúc này, nỗi buồn trong đôi mắt cụ chẳng tài nào giấu được: “Bả bị bệnh về não, mất ba năm rưỡi rồi, ông ngày nào cũng nhớ, nhìn hình là chảy nước mắt“. Lúc trước cũng nghèo nhưng vợ chồng hủ hỉ, giờ chỉ còn lại mình cụ trên thế gian này.

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Cái nghèo đáng sợ nhưng sự cô đơn còn đáng sợ hơn nhiều

Sau cùng, chủ clip cũng không quên đưa tay giúp đỡ bằng cách mua hết chè và số đồ chơi còn lại để cụ được về nhà nghỉ. Không chỉ vậy, chị còn hứa sẽ quay lại mua thêm để tặng các em nhỏ trong dịp Giáng sinh sắp tới. Nghe đến đây, ông cụ cảm ơn rối rít.

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Chị gái tốt bụng kiêm chủ clip “mua đứt” số hàng còn lại giúp cho cụ

Chỉ sau 18 giờ “lên sóng”, đoạn clip đã thu về gần 2 triệu lượt xem cùng hơn 5.000 bình luận. Ngoài việc dành lời khen cho hành động đẹp của Ly Ly, dân tình còn bày tỏ niềm xúc động khi chứng kiến cảnh ông cụ bán buôn đến tận khi trời tối mịch.

Cụ ông sợ ế chỉ dám nấu 9 ly chè, chào hàng 6 tiếng còn chưa vơi phân nửa

Dân tình thi nhau để lại bình luận

– “Chị tốt quá. Hôm nào em tạt ngang mua ủng hộ ông”.

– “Đúng kiểu truyền năng lượng tích cực luôn. Ông cụ thật may vì gặp chị”. 

– “Thay vì ngồi uống ly trà sữa ở 1 quán có thương hiệu nổi tiếng thì mua giúp những người lớn tuổi như này đi mọi người ơi”. 

– “Bản thân mình cũng chẳng sướng gì nhưng thấy người già neo đơn cơ cực là muốn rơi nước mắt”.

– “Nghề bán chè cực lắm. 1 ly để giá 10-15k cho dễ bán chứ chẳng lời lãi bao nhiêu”.

– “Thấy ông cười mà cũng cười theo”.

Vậy mới thấy, cuộc sống quanh ta còn biết bao mảnh đời khó khăn, cơ cực và không có duyên với hai từ ‘may mắn’. Chỉ hi vọng rằng những người xem được clip này nếu có duyên gặp gỡ sẽ ủng hộ để cụ thoát cảnh “ế” hàng, bán được nhiều chè hơn để trang trải sinh hoạt trong cuộc sống.

Nguồn: https://bestie.vn/2021/12/cu-ong-so-e-chi-nau-9-ly-che-chao-hang-6-tieng-con-chua-voi-phan-nua

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và “bé Long” phải biết làm sao…

Cũng giống như hơn 17.000 gia đình khác tại TP.HCM, Long trở thành đứa trẻ mồ côi khi mất đi người thân yêu nhất. Dịch ᴄᴏᴠɪᴅ-19 đã cướp đi cậu Ba của “bé Long”, dù đã 29 tuổi nhưng Long chẳng khác gì một đứa trẻ lên 3 khi suốt ngày ngọng nghịu đòi mẹ mua “cà kê”.

Trong căn trọ chật hẹp, bà Bé lặng người nhìn lên di ảnh của người chồng quá cố, chốc chốc lại hướng mắt về đứa con khờ, xót xa.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

29 tuổi, “bé Long” vẫn như đứa trẻ lên 3

“Long ở nhà không hà, Long lau nhà, giặt đồ cho mẹ, Long thương mẹ lắm. Long không làm mẹ buồn đâu”, Nguyễn Phú Khải (29 tuổi, tên thường gọi bé Long) ngờ nghệch nói rồi cười mình ên.

Đứa con lai mang 2 dòng máu Pháp – Việt là kết quả cho tình yêu của bà Nguyễn Thị Bé (64 tuổi) và ông Nguyễn Trưng (tên Việt Nam, 72 tuổi). Trớ trêu thay, Long không giống như những đứa trẻ bình thường khác, dù cao lớn nhưng tâm thức của Long mãi dừng lại ở tuổi lên 3, chỉ biết nói cười, i a nhớ ba, gọi mẹ.

“Cậu Ba của Long mất rồi!”

Nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo số 424/55/5 đường Nguyễn Văn Luông (phường 12, quận 6), căn trọ chưa đầy 15m2 là nơi trú ngụ của bà Bé và đứa con trai khờ.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Căn trọ nhỏ nằm ở hẻm đường Nguyễn Văn Luông là nơi sinh sống của 2 mẹ con bà Bé

Đầu tháng 8, cả nhà bà bé nhiễm ᴄᴏᴠɪᴅ-19, vì sức khỏe yếu, ông Trưng (tên thường gọi cậu Ba) được đưa vào bệnh viện để chữa trị, riêng 2 mẹ con bà Bé tự cách ly ở nhà. Trong những ngày cậu Ba nằm viện, bà Bé vẫn hi vọng cậu có thể khỏe mạnh quay trở về nhà. Nhưng đến khi nhận được điện thoại từ bác sĩ, cậu Ba đã đi rồi!

“Lúc đó chân cẳng mợ run hết, không biết nói gì nữa, dù cậu Ba lớn tuổi, cậu bệnh nhiều nhưng mà mợ không tin là cậu bỏ mợ và bé Long để ra đi”, bà Bé ôm di ảnh chồng, bật khóc.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Bà Bé nấc nghẹn khi nhắc đến người chồng ngoại quốc…

Bà Bé không ngờ rằng dịch ᴄᴏᴠɪᴅ-19 lại tàn khốc đến thế khi đã cướp đi người chồng hết mực yêu thương. Phải mất một thời gian lâu sau khi cậu Ba mất, bà Bé mới nhận được tro cốt của chồng rồi đem đi gửi vô chùa. Ngày cậu Ba về, bé Long cứ chạy lại nhìn cậu rồi khóc.

“Bé Long thấy cậu về, nó nhắc cậu suốt, nhưng mà giờ cậu mất rồi, mợ mới nói với bé Long con hãy để ba đi thanh thản. Long nhìn vậy chứ ngoan lắm, Long biết hết, Long không muốn mẹ buồn đâu”, bà Bé thỏ thẻ.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Bà Bé tiều tụy sau nhiều đêm thức trắng vì nhớ chồng, thương con…

30 năm nên nghĩa vợ chồng, dù cậu Ba không được lanh lợi như những người đàn ông khác nhưng với bà Bé, được gặp gỡ và quen cậu Ba đã là cái duyên từ kiếp trước.

Cậu mợ gặp nhau khi còn làm việc tại chợ Phú Lâm, ngày đó cậu Ba hay sang giúp bà Bé làm những công việc nặng nhọc, lâu dần nảy sinh tình cảm. Bé Long ra đời trong tình yêu thương vô bờ bến của 2 vợ chồng. Nhưng rồi hạnh phúc vừa chớm nở đã vụt tắt, bé Long không như những đứa trẻ bình thường khác, Long bị thiểu năng trí tuệ. Dù có lớn đến đâu, đứa con trai duy nhất của cậu mợ vẫn là đứa trẻ lên 3, chỉ biết nói cười ngọng nghịu.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Long ngây ngô nhìn mọi vật xung quanh, ở tuổi 29, Long chỉ biết i a gọi mẹ và làm một ít việc nhà

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Bà Bé kể lại thời điểm nhận được tin báo chồng đã ᴛử ᴠᴏɴɢ trong bệnh viện…

“Bé Long không nhớ gì hết, nói thì tiếng được tiếng mất vì đầu óc bé Long không bình thường. Hồi nhỏ mợ có cho bé Long đi học nhưng được 1 năm thì thầy cô trả về. Long từ đó ở nhà với cậu mợ, bé Long tuy khờ khạo nhưng ngoan lắm nên cậu mợ thương”, nói đoạn, bà Bé nhìn về phía đứa con trai lớn, nước mắt chảy thành dòng.

“Cậu Ba đã đi xuống dưới rồi, cậu Ba sẽ không về với mợ và bé Long nữa. Mấy bữa nhớ cậu, bé Long khóc, mợ cũng khóc theo”.

Long không có làm mẹ buồn đâu…

Sự ra đi đột ngột của cậu Ba khiến căn trọ nhỏ vốn đã hiu hắt nay còn ảm đạm hơn. Dù cuộc sống khổ cực, bà Bé vẫn luôn hết lòng chăm sóc yêu thương cậu Ba, chưa bao giờ bà nghĩ đến chuyện bỏ 2 cha con.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Những tấm vé dò, vé số là cần câu cơm giúp 2 mẹ con

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Đôi bàn tay nhăn nheo của người phụ nữ lớn tuổi

Ngày trước, bà dắt cậu Ba đi bán vé số, vì cậu khờ khạo nên vé số cứ lạc hoài, nhiều lúc muốn giận cậu nhưng nghĩ đến nụ cười hiền khô, cái giọng ngô nghê của bé Long phụ họa khiến bà Bé mủi lòng, thương chồng con nhiều hơn.

Trong thâm tâm, bà chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ cha con bé Long lại một mình. Dẫu cho chồng con có ngờ nghệch, nhưng với bà, 2 cha con là tất cả trong phần đời còn lại của bà.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Căn phòng lạnh lẽo khi chỉ còn có 2 mẹ con bà Bé mà thiếu đi sự xuất hiện của ông Trưng

“Mợ cứ nghĩ mình sẽ cố gắng gồng gánh, nuôi bé Long, nuôi chồng đến khi nào nhắm mắt. Giờ thì cậu đã bỏ mợ đi rồi, hôm nay cầm vé số đi bán, mợ nghĩ đến cậu mà khóc. Mợ chỉ sợ một ngày nào đó, mợ bỏ bé Long mà đi, bé Long bơ vơ chẳng biết tính sao…”, bà Bé nấc nghẹn.

Ở cái tuổi ngoài 60, sức khỏe của bà Bé cũng chẳng còn như trước, đôi chân gầy yếu chỉ giúp bà chầm chậm lê bước với vài chục tờ vé số. Góp nhặt mỗi ngày, bữa cơm của 2 mẹ con cũng chỉ có nước tương.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Bà Bé khóc cạn nước mắt khi nghĩ đến người chồng quá cố

Có lẽ sống trong cái khổ đã lâu, bà Bé cũng chẳng còn tha thiết mong mỏi một điều gì nữa. Tương lai, hi vọng của bà đều dành hết cho bé Long. Chỉ cần con trai khỏe mạnh, ngoan ngoãn, bà nguyện cả cuộc đời tần tảo nuôi con.

“Bé Long coi vậy chứ ngoan lắm, hồi sáng mợ đi bán vé số, bé Long ở nhà cắm cơm, mợ dặn là ở yên trong nhà, không dám đi đâu hết.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao… Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Điều mong muốn lớn nhất của bà Bé có lẽ là được nhìn thấy Long được khỏe mạnh, bình an

Trước có cậu còn hủ hỉ, giờ cậu đi rồi, chỉ còn 2 mẹ con nương tựa vào nhau. Nhiều đêm mợ giật mình dậy, thấy con nằm võng mà đứt ruột, phải chi bé Long như con người ta, mợ cũng yên lòng nếu nhắm mắt xuôi tay”, bà Bé xúc động.

Nắm lấy đôi bàn tay mẹ, bé Long ngây ngô: “Long không có làm mẹ buồn đâu”.

Nỗi đau ᴄᴏᴠɪᴅ-19 của người ở lại: Cậu Ba đi rồi, mợ Ba và "bé Long" phải biết làm sao…

Cậu Ba đi rồi, thương mợ Ba và bé Long quá đỗi…

Dẫu cho, Long không tài giỏi như người khác, 29 tuổi đầu Long còn phải chờ mẹ đi chợ về nấu cơm, Long cũng chẳng thể kiếm tiền để nuôi mẹ. Nhưng mà, Long thương mẹ, thương mợ Ba của bé Long…

Nguồn: https://kenh14.vn/noi-dau-covid-19-cua-nguoi-o-lai-dua-con-kho-lai-2-dong-mau-bong-mo-coi-cha-me-gia-nuot-nuoc-mat-ban-tung-to-ve-so-muu-sinh-20211117171318248.chn