Cảm động chàng trai ”ռãօ ƈá vàռɢ” nhặt ve chai hơn 6 năm chỉ để làm từ thiện

136

Chàng trai “não cá vàng” dù có thể không nhớ đường về nhà,nhưng vẫn không bao giờ quên đi lượm ve chai mỗi ngày làm từ thiện.

Chàng trai ‘não cá vàng’ hơn 6 năm nhặt rác, lượm ve chai khắp các con đường để làm từ thiện Thời gian gần đây, người dân bắt đầu tò mò khi trên các tuyến đường ở Đà Nẵng xuất hiện một chiếc xe lạ với dòng chữ “Xin ve chai, gây quỹ thiện nguyện”.

Càng bất ngờ hơn khi chủ nhân của chiếc xe thiện nguyện này là một chàng trai 18 tuổi, sở hữu gương mặt khôi ngô, nụ cười ấm áp nhưng tính tình thì lại khờ khạo như một đứa trẻ tiểu học. Em chính là Đỗ Văn Thịnh trú tại phường Hòa Khánh Bắc, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng.

Chàng trai ‘não cá vàng’ hơn 6 năm nhặt rác, lượm ve chai khắp các con đường để làm từ thiện

Thịnh lục lọi khắp các thùng rác trên đường phố để nhặt ve chai.

Không may mắn như những đứa trẻ khác, Thịnh sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, cả bố và mẹ đều không có việc làm ổn định và ly hôn vào năm 2012. Bản thân Thịnh lại mắc bệnh suy giảm trí tuệ bẩm sinh nên không nhớ được việc gì quá 5 phút. Ai nói gì, dặn gì Thịnh đều “dạ dạ vâng vâng” nhưng chỉ sau đó vài phút là lại quên ngay. Sau khi bố mẹ ly hôn, Thịnh sống cùng bố và trải qua những tháng ngày khổ cực.

𝗗ù 𝗵𝗮𝗺 𝗵ọ𝗰 𝗻𝗵ư𝗻𝗴 𝗱𝗼 𝗯ẩ𝗺 𝘀𝗶𝗻𝗵 𝗺ắ𝗰 𝗰𝗵ứ𝗻𝗴 𝗴𝗶ả𝗺 𝘁𝗿í 𝗻𝗵ớ 𝘃à đế𝗻 𝗻ă𝗺 𝗹ớ𝗽 𝟲 𝘁𝗵ì 𝗰ă𝗻 𝗯ệ𝗻𝗵 𝗰à𝗻𝗴 𝘁𝗿ở 𝗻ê𝗻 𝘁𝗿ầ𝗺 𝘁𝗿ọ𝗻𝗴 𝗵ơ𝗻. 𝗖ộ𝗻𝗴 𝘁𝗵ê𝗺 𝘁𝗵ấ𝘆 𝗯ố 𝘃ấ𝘁 𝘃ả 𝗺ộ𝘁 𝗺ì𝗻𝗵 𝗹𝗮𝗺 𝗹ũ 𝗻𝘂ô𝗶 𝟮 𝗰𝗼𝗻 ă𝗻 𝗵ọ𝗰, 𝗧𝗵ị𝗻𝗵 𝗾𝘂𝘆ế𝘁 đị𝗻𝗵 𝘅𝗶𝗻 𝗯ố đượ𝗰 𝗻𝗴𝗵ỉ 𝗵ọ𝗰 𝘃à𝗼 đầ𝘂 𝗻ă𝗺 𝟮𝟬𝟭𝟰.

Sau khi nghỉ học, em bắt đầu làm việc mưu sinh phụ bố. Mỗi sáng sớm, Thịnh đến một tiệm phở gần nhà để giữ xe và phụ quán bưng bê, dọn dẹp. Đến trưa, cậu bạn lại đạp xe khắp các con hẻm ở Đà Nẵng để nhặt và xin ve chai, làm từ thiện.

Chàng trai ‘não cá vàng’ hơn 6 năm nhặt rác, lượm ve chai khắp các con đường để làm từ thiện 18 tuổi với trí nhớ tạm bợ nhiều khi không nhớ sáng nay ăn gì, thậm chí đôi lúc còn quên cả đường về nhà. Ấy thế mà, bất kể nắng mưa em vẫn miệt mài lòng vòng quanh các con đường để xin ve chai, lan tỏa tấm lòng nhân ái đến với mọi người.

Suốt 6 năm ròng rã làm thiện nguyện, dường như khắp các con đường lớn nhỏ ở Đà Nẵng đều có dấu chân Thịnh đi qua. Dáng người gầy nhom, làn da rám nắng nhưng đôi tay Thịnh thì luôn thoăn thoắt bươi móc từng thùng rác, lượm lặt những chiếc vỏ chai, vỏ lon một để nuôi hy vọng giúp đỡ những người nghèo.

𝗧𝗵ấ𝘆 𝗺ộ𝘁 𝗰𝗵à𝗻𝗴 𝘁𝗿𝗮𝗶 𝗻𝗴𝗵è𝗼 𝘃ấ𝘁 𝘃ả 𝗰𝗵ở 𝘃𝗲 𝗰𝗵𝗮𝗶 𝘁𝗿ê𝗻 𝗰𝗵𝗶ế𝗰 𝘅𝗲 đạ𝗽 𝗹ề𝗻𝗵 𝗸ề𝗻𝗵, 𝗺ộ𝘁 𝗺ạ𝗻𝗵 𝘁𝗵ườ𝗻𝗴 𝗾𝘂â𝗻 đã đó𝗻𝗴 𝘁ặ𝗻𝗴 𝗲𝗺 𝗰𝗵𝗶ế𝗰 𝘅𝗲 𝗸é𝗼. 𝗞ể 𝘁ừ đó, 𝗰𝗵𝗶ế𝗰 𝘅𝗲 đặ𝗰 𝗯𝗶ệ𝘁 𝗻à𝘆 đã 𝗰ù𝗻𝗴 𝗰𝗵à𝗻𝗴 𝘁𝗿𝗮𝗶 𝘁ố𝘁 𝗯ụ𝗻𝗴 𝗿𝗼𝗻𝗴 𝗿𝘂ổ𝗶 𝗸𝗵ắ𝗽 𝗰á𝗰 𝘁𝘂𝘆ế𝗻 đườ𝗻𝗴 để 𝗹𝗮𝗻 𝘁ỏ𝗮 𝘆ê𝘂 𝘁𝗵ươ𝗻𝗴.

“Em đi nhặt rác và xin ve chai để bán, em dồn tiền lại để làm các chương trình thiện nguyện, và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Khoảng 2, 3 tháng là em và các bạn trong CLB của mình lại tìm đến những vùng núi của tỉnh Quảng Nam để giúp đỡ cho các em học sinh ở đây. Em mong muốn chia sẻ những gánh nặng khó khăn với nhiều hoàn cảnh không được may mắn…”, chàng trai với tấm lòng nhân hào hứng chia sẻ.

Chàng trai ‘não cá vàng’ hơn 6 năm nhặt rác, lượm ve chai khắp các con đường để làm từ thiện Trên xe của Thịnh luôn có một cuốn sổ rất đặc biệt, dù đã cũ mèm nhưng được em gói ghém rất cẩn thận. Cuốn sổ ấy chất chứa những điều “nhỏ bé phi thường” của chàng trai có trí nhớ “cá vàng” cùng những trường hợp khó khăn cần giúp đỡ mà em bắt gặp vì sợ mình quên mất.

Chàng trai ‘não cá vàng’ hơn 6 năm nhặt rác, lượm ve chai khắp các con đường để làm từ thiện Số tiền thu từ việc bán rác, ve chai, Thịnh trao tặng cho các trường hợp có hoàn cảnh khó khăn. Em còn tham gia cùng một nhóm bạn để cùng nhau đi bán kẹo gây quỹ từ thiện.

Để có thêm kinh phí giúp đỡ được nhiều người khó khăn, vào lúc 7 giờ tối mỗi cuối tuần, Thịnh lại cùng một số bạn học sinh trong nhóm thiện nguyện lại dắt nhau đi bán kẹo ở các quán cafe, quán nhậu ven đường. Số tiền này cậu bạn dùng mua quà để tặng cho các bệnh nhân ở Bệnh viện Ung Bướu Đà Nẵng hay những hoàn cảnh khó khăn, trẻ em mồ côi,…

“Bây giờ em chỉ mong ước có thật nhiều sức khỏe và được mọi người cho nhiều ve chai, để có thể giúp đỡ được nhiều người nghèo hơn nữa. Chỉ cần thấy các cô chú đang gặp khó khăn cười tươi khi được em giúp đỡ là em đã cảm thấy vui và hạnh phúc lắm rồi”, Thịnh khẽ cười, đôi mắt sáng bừng lên đầy niềm tin khi được hỏi về ước mơ nhỏ nhoi của mình.