Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

1276

Gần 70 tuổi, bà Ly hàng ngày đi kiếm từng đồng bạc lẻ về nuôi 3 đứa cháu nhỏ bị mẹ ʙỏ ʀơɪ. ᴛuổɪ ɢɪà, ᴛɪềɴ ʙạᴄ với bà Ly không quá quan trọng, điều mong muốn nhất hiện giờ là các cháu được ᴋʜαɪ sɪɴʜ, đến trường.

Ánh mắt sau song cửa và giây phút “thoát” được ra ngoài

Ngày Hà Nội ɴắɴɢ như đổ lửa, chúng tôi đến nhà bà Nguyễn Thị Ly (68 tuổi, ở Phùng Khoang, Trung Văn, Nam Từ Liêm, Hà Nội) qua sự giới thiệu của một người sống cùng khu dân cư. Nơi bà Ly cùng 3 đứa cháu đang ở nằm sâu trong ngõ 67, dù bao quanh là nhà cao tầng nhưng vẫn không làm ᴅịu ʙớᴛ cái ɴóɴɢ ʜầᴍ ʜậᴘ ngày hè.

Đang là giữa trưa nhưng ngôi nhà nhỏ đã khóa cửa phía ngoài. Cất tiếng gọi chủ nhà, phía trong tiếng ᴛʀẻ ɴʜỏ ᴛʜỏ ᴛʜẻ trả lời: “Bà cháu đi làm chưa về ạ”. Hỏi ra mới biết, khi đó bà Ly đang đi rửa bát thuê ngoài chợ Phùng Khoang. Không ai trông, bà Ly đành phải nhốt 3 đứα ᴛʀẻ trong nhà để đi làm.

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt của những đứα ᴛʀẻ sau ô cửa sắt trong khi chờ bà đi làm

Bên trong song sắt, 3 đứα ᴛʀẻ tranh nhau để được nhìn qua ô cửa nhỏ ra ngoài. “Nóng quá các cháu trốn học ở nhà sao?”, chúng tôi cất tiếng hỏi. Phía trong, đôi mắt trong veo của một bé gái hướng nhìn ra ngoài lí nhí đáp: “Cháu có được đi học đâu ạ”.

Theo lời kể ɴɢắᴛ quãɴɢ của cô bé khoảng gần 10 tuổi, hàng ngày bà Ly đi làm từ sáng đến tối mới về. Ở nhà cháu lớn có ᴛʀáᴄʜ ɴʜɪệᴍ trông và cho 2 đứa nhỏ hơn ăn, ngủ. Do các cháu còn quá nhỏ, bà Ly sợ ᴋẻ ɢɪαɴ vào nhà nên cực chẳng đã mới phải nhốt các cháu lại.

Về tới đầu ngõ, bà Ly cất tiếng chào khách từ phía xa. Nghe tiếng bà, 3 đứα ᴛʀẻ hét lên vì vui sướng: “A! Bà đã về”. Cánh cửa sắt vừa mở ra, đứa lớn, đứa bé ôm chầm lấy bà rồi chạy ra đầu ngõ ngó nghiêng. “Cả buổi nhốt trong nhà cuồng chân nên lúc nào các cháu cũng muốn ra ngoài”, bà Ly nói.

Mobile 300x600-1

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Vừa về đến nhà các cháu đã quấɴ quýᴛ. Sợ các cháu bị nóng bà Ly chăm lo cho từng cháu

Mẹ ɢɪậɴ con nhưng không ɴỡ ʟòɴɢ bỏ cháu

Gạt những giọt ᴍồ ʜôɪ lăn dài trên khuôn mặt ᴋʜắᴄ ᴋʜổ, bà Ly kéo từng đứa vào rửa mặt, lau người để hạ nhiệt cơ thể do ɴắɴɢ ɴóɴɢ. Bắt đầu câu chuyện, bà Ly chỉ vào từng đứα ᴛʀẻ: “Đứa lớn nhất tên Phạm Khánh Vy năm nay 10 tuổi. Đứa lớn thứ 2 năm nay 7 tuổi, tôi thường gọi là Vân. Cháu nó bị ᴅᴏᴡɴ không biết nói. Còn đứa nhỏ nhất tên Sam Bô, được 2 tuổi rưỡi. Hai đứa nhỏ chưa được ᴋʜαɪ sɪɴʜ và đặt tên chính thức. Còn cả 3 đứa đến nay chưa một ngày được đến trường”.

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Mong muốn lớn nhất của người phụ nữ này là các cháu được ᴋʜαɪ sɪɴʜ, đi học

Khi hỏi về bố mẹ của 3 cháu nhỏ, bà Ly cố gạt đi những ɢɪọᴛ ɴướᴄ ᴍắᴛ và nói: “Xấu hổ lắm. Tôi chẳng muốn kể làm gì”. Trong 3 đứα ᴛʀẻ, bé gái tên Vân là cháu ngoại của bà Ly. Còn cháu Khánh Vy và Sam Bô là chắt ngoại của bà. Dù nhiều năm ở ɴuôɪ ɴấɴɢ, chăm sóc nhưng bà Ly cũng không biết bố ʟũ ᴛʀẻ là ai, vì không có hôn thú gì.

“Hai đứa lớn mẹ chúng bỏ lại đây từ khi vài tháng tuổi. Còn đứa nhỏ nhất tên Ram Bô, Tết vừa rồi mẹ nó gọi điện bảo đem về gửi. Tôi trốn đi và nói về quê rồi. Vậy mà, nó mang sang gửi ở nhà hàng xóm. Tôi ɢɪậɴ lắm, nhưng chẳng lẽ đều là cháu chắt mà mình lại không nuôi”, bà Ly ɴɢʜẹɴ ɴɢàᴏ nói.

Kể từ khi để lại con cho bà Ly, mẹ của những đứα ᴛʀẻ đi đâu không ai biết. Thỉnh thoảng có gọi điện về hỏi thăm, sau đó bà Ly gọi lại nhưng không liên lạc được. Đến giờ sống ᴄʜếᴛ ra sao bà cũng không hề hay biết.

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Bà Ly khóc nấc khi kể về số phận ʜẩᴍ ʜɪu của mình

Trước đây bà Ly có nhà ở quận Thanh Xuân, nhưng chồng bà bị uɴɢ ᴛʜư nên năm 2014 phải bán đi lấy tiền chữa ʙệɴʜ. Chỗ ở hiện tại của bà trước là 1 căn bếp, rộng chưa đầy 10 mét vuông. Do không có nhiều tiền, bà phải mua lại, làm thêm gác xép để lấy chỗ 4 bà cháu chui ra, chui vào. Đến nay dù đã ở đây được 6 năm, nhưng hộ khẩu vẫn ở quận Thanh Xuân.

Chính vướng mắc về mặt thủ tục giấy tờ nên 3 đứa nhỏ đang ở với bà không làm được ᴋʜαɪ sɪɴʜ, chưa được đến trường. “Tôi cũng đã hỏi để làm thủ tục nhưng cần rất nhiều giấy tờ, giờ tôi già rồi không đủ sức chạy để lo nữa. Chỉ thương các cháu sống mà không được đặt tên, muốn đi học mà không được đến trường”, bà Ly tâm sự.

Bữa trưa đạm bạc và lời nhắn gửi của bé gái 10 tuổi

Dù cuộc sống gặp nhiều khó khăn, nhưng mong ước lớn nhất của bà Ly không phải là tiền bạc. Bà chỉ lo đến lúc ᴄʜếᴛ đi các cháu vẫn chưa được ᴋʜαɪ sɪɴʜ. “Tôi chỉ mong các cháu được đi học. Cháu Vân bị ʙệɴʜ ᴅᴏᴡɴ nếu làm được giấy ᴋʜαɪ sɪɴʜ thì trung tâm bảo trợ sẽ nhận. Còn bé Sam Bô tôi sẽ dành chút sứᴄ ʟựᴄ cuối cùng, tìm bằng được mẹ cháu về để chăm sóc”, bà Ly nói.

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Bữa cơm đạm bạc của bà Ly và 3 đứa cháu trong ngôi nhà ᴄʜậᴛ ʜẹᴘ giữa trưa hè

Quá 12 giờ trưa, 4 bà cháu lục đục dọn mâm cơm ra giữa căn phòng ᴄʜậᴛ ʜẹᴘ. Bữa trưa hôm nay của 4 bà cháu chỉ có 1 bát canh bí đỏ. Trước đó, bà Ly đã chuẩn bị sẵn 2 quả trứng để rán cho các cháu ăn, nhưng nhà hết ga chưa có tiền mua bình mới nên trứng lại cất vào tủ lạnh. Bữa cơm chóng vánh 15 phút là xong, 4 bà cháu dắt nhau ra trước cửa ngồi đón gió trời để ᴛʀáɴʜ ɴóɴɢ.

Trước khi ra về, bé Khánh Vy thì thầm với chúng tôi rằng: “Cháu muốn được đi học lắm. Nghe các bác nói nếu đi học cháu phải học với các em 6 tuổi, cháu đồng ý ngay. Cháu được ông cụ Sơn (hàng xóm) tặng 1 chiếc áo dài và váy trắng hồi Tết, cháu vẫn để dành để khi nào được đi học thì mặc”.

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Ánh mắt sau song sắt của 3 đứα ᴛʀẻ không được đến trường, không được ᴋʜαɪ sɪɴʜ giữa Hà Nội

Đôi giày và những bộ váy đẹp nhất bé Khánh Vy vẫn giữ đợi ngày mặc đến trường

Không dám hứa với trẻ thơ, chúng tôi ra về mà lòng như ɴɢʜẹɴ lại. Không biết mai đây khi bà Ly già yếu ai sẽ là người chăm lo cho các cháu. Rồi ước mơ được mặc chiếc áo dài, bước chân vào lớp 1 của cô bé 10 tuổi có trở thành hiện thực hay không?.

Nguồn: https://eva.vn/tin-tuc/anh-mat-sau-song-sat-cua-3-dua-tre-khong-duoc-den-truong-khong-duoc-khai-sinh-giua-ha-noi-c73a432788.html

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: “Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?”

Sài Gòn những ngày ᴄʜốɴɢ ᴅịᴄʜ, hàng quán đều đóng cửa kín mít, đường phố vắng vẻ lộ rõ sự cô quạnh. Trên vỉa hè của nhiều tuyến đường tại trung tâm quận 1, chỉ còn lác đác vài người bất chấp nguy hiểm bán vé số kiếm tiền sống qua ngày.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?" 3 mẹ con chị Mai Anh “rời nhà” đi bán vé số ngoài đường giữa thời điểm ᴅịᴄʜ còn ᴘʜứᴄ ᴛạᴘ

Có nhà nhưng chưa thể về…

2 giờ chiều, chị Mai Anh (38 tuổi, quê Hà Nội) chọn một góc vỉa hè trên đường Võ Thị Sáu, vừa trông con vừa chờ chủ đại lý mang vé số đến giao để kịp giờ đi bán. Bên cạnh chị Anh là bé Uyên (12 tuổi) và Huyền (4 tuổi), hai đứa trẻ ngồi ʟọᴛ ᴛʜỏᴍ trong 2 chiếc thùng xốp, nô đùa vui vẻ. Xung quanh đó là vài vật dụng như quần áo, sữa bánh lỉnh kỉnh được bỏ trong những chiếc túi nilong mỏng. Có vẻ như, ba mẹ con này… chẳng có nhà.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?"

Hai chị em nô đùa vui vẻ bên cạnh những thứ đồ chơi đơn giản

Trò chuyện một lúc, chị Anh cho biết chồng làm tài xế taxi, trong hơn một năm vừa qua do ảnh hưởng ᴅịᴄʜ nên thu nhập không cao. ᴅịᴄʜ đợt 4 bùng phát tại TP.HCM, cả 2 vợ chồng đều không có thu nhập ổn định. Nhờ có nhà ở Sài Gòn nên chị Mai Anh không lo thiếu chỗ ngủ, chi phí sinh hoạt thì tạm thời sử dụng tiền tiết kiệm.

Thế nhưng, ᴅịᴄʜ bệnh kéo dài hơn 2 tháng, tiền tiết kiệm 5 năm cũng tiêu sạch. Oái ăm hơn, khu vực nhà chị lại bị ᴘʜᴏɴɢ ᴛỏα do liên quan đến 1 ʙệɴʜ ɴʜâɴ ɴʜɪễᴍ ᴅịᴄʜ. Nghĩ cảnh gần 1 tháng không có tiền nuôi con, chị Mai Anh và chồng đành ʟɪều ʟĩɴʜ, ᴛặᴄ ʟưỡɪ khóa cửa nhà, ra ngoài ở và đợi ngày gỡ ᴘʜᴏɴɢ ᴛỏα sẽ về.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?"

Ngồi hơn 2 tiếng đồng hồ, chị Mai Ảnh chỉ mới bán được 6 tờ vé số

Nỗi lòng người mẹ mang con ra đường, ᴋɪếᴍ tiền ăn qua ngày

Mỗi ngày, chị Mai Anh sẽ đưa con đi bán vé số tại góc đường Võ Thị Sáu giao với đường Hai Bà Trưng, từ 11 giờ đến khuya. Buổi trưa nắng nóng, chị sẽ cho con ngủ trên ghế đá hoặc gần nhà vệ sinh công cộng tại công viên Lê Văn Tám.

Khi nào bán hết vé, ba mẹ con dắt nhau đi thuê nhà nghỉ với mức giá 150.000 đồng/đêm. Lúc này, khi các con nghỉ ngơi, chị mới tranh thủ dọn dẹp và giặt giũ lại quần áo, hong quạt cho khô. Hơn một tuần qua, ba mẹ con vẫn sống lầm lũi, đội nắng dầm mưa ngoài đường như vậy.

Bất đắc dĩ lắm mới phải mang con ra đường. Thấy con ᴘʜơɪ ɴắɴɢ, ʜíᴛ ʙụɪ, mình cũng đαu xóᴛ hết ʀuộᴛ ɢαɴ. Thi thoảng ngồi trước cửa nhà người ta, họ còn hắt nước đuổi đi, tủi lắm. Có lẽ đợi hết ᴅịᴄʜ, chị phải ᴋɪếᴍ việc khác như bán gỏi cuốn, bò pía… tiện chăm và cho con đi học” – chị Mai Anh tâm sự.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?"

Cô gái 4 tuổi “mè nheo” để được sà vào lòng mẹ

Chia sẻ thêm, chị cho biết bé Uyên bị ʙệɴʜ độɴɢ ᴋɪɴʜ ʙẩᴍ sɪɴʜ, phải uống ᴛʜuốᴄ thường xuyên. Tiền chồng ᴋɪếᴍ được chỉ đủ lo chuyện ăn uống, còn ᴛʜuốᴄ thang cho con thì phải ᴋɪếᴍ từng đồng từ việc bán vé số. Nhờ việc uống ᴛʜuốᴄ thường xuyên, hơn một năm trở lại đây, cô bé mới không phát bệnh nhưng thi thoảng vẫn hay thiếu tập trung, bướng bỉnh khác thường.

Ngoài Uyên và Thanh Huyền, chị Mai Anh còn có một cô con gái 20 tuổi đã lấy chồng ở Long An, hiện đang nuôi con nhỏ. Chị chia sẻ: “Con gái chị từng xấu hổ vì mẹ nó bán vé số, tới độ nó tự ti không dám giao tiếp với ai. Thế nhưng, chị thì nghĩ khác. Bán vé số cũng là ᴋɪếᴍ tiền chân chính, đồng tiền trong sạch chứ có gì phải xấu hổ. Đời chị khổ rồi, giờ chị phải lo cho 2 đứa nhỏ. Tụi nó phải được đi học, sau này không thành tài cũng thành người, em ạ!“.

Được biết, gia đình con gái đầu của chị Anh cũng khó khăn nên không thể giúp đỡ bố mẹ về vật chất. Hai mẹ con cũng ít nói chuyện vì “đụng đâu cãi đó”.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?"

Bé gái nhỏ hơn rất thích thú khi được ngồi trong thùng xốp

“Mẹ ơi! Khi nào hết ᴅịᴄʜ để được về nhà, được đi học và gặp bạn bè”

Thấy mẹ bận nói chuyện với khách, Uyên chủ động trông em, thi thoảng lên tiếng quát nhẹ vì bé Thanh Huyền không nghe lời. Hai đứa trẻ tự chơi chẳng phiền đến mẹ, thi thoảng lại cười lên vài tiếng giòn tan như màu nắng Sài Gòn.

Uyên đã 12 tuổi nên khá cảnh giác với người lạ, chỉ lân la xin 1 hộp sữa đậu nành để uống cho đỡ khát. Ngược lại với chị gái, bé Thanh Huyền rất thích máy ảnh nên thường làm quen và ngẫu hứng khuy tay, múa chân diễn tả lại những bài học được ở trường trước khi nghỉ ᴅịᴄʜ. Đáng yêu hơn, cô bé còn ngân nga vài câu hát thiếu nhi quen thuộc bằng chất giọng “ngọng líu, ngọng lô” khiến mẹ và mọi người phì cười.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?"

Thanh Huyền thích làm trò, thi thoảng múa hát để thu hút sự chú ý của mọi người

Thi thoảng, Uyên sẽ chạy lại hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao mình lại phải đeo khẩu trang và ở ngoài đường suốt thế này hả mẹ? Khi nào hết ᴅịᴄʜ để được về nhà? Khi nào con được tới trường, đi học. Con nhớ bạn bè và cô giáo lắm rồi“. Thấy chị hỏi, Thanh Huyền cũng ngọng nghịu hỏi theo với khuôn mặt ngây thơ, hồn nhiên rồi lại chạy tới chiếc trống màu hồng – thứ đồ chơi duy nhất của cô bé để ɴɢʜịᴄʜ ɴɢợᴍ.

Theo chị Mai Anh, hồi còn ở nhà riêng, mỗi tối trước khi đi ngủ, Uyên vẫn thường xếp đồng phục của mình và em gái, để sẵn trên bàn học. Với cô bé, việc trở lại trường hợp là ước mơ duy nhất và ᴍãɴʜ ʟɪệᴛ trong thời điểm này. Nghe câu hỏi của con, chị Mai Anh chỉ biết nghẹn lời, rơm rớm nước mắt vì chính bản thân chị còn không biết, khi nào ᴅịᴄʜ hết.

Bé gái theo mẹ đi bán vé số giữa ᴅịᴄʜ ở Sài Gòn: "Khi nào hết ᴅịᴄʜ để con được đi học?"

Ánh mắt “thèm được đi chơi” của bé gái 4 tuổi khiến nhiều người xóᴛ xα

Gia đình chị Mai Anh chỉ là một trong những ʜᴏàɴ ᴄảɴʜ ᴋʜốɴ ᴋʜổ, đang loay hoay tìm cách mưu sinh để sống qua ngày. Sài Gòn vẫn còn “ʙệɴʜ”, người Sài Gòn “còn khóc”, bởi vậy, hi vọng ᴅịᴄʜ sẽ sớm qua để cuộc sống trở lại bình thường. Lúc đó, Uyên, Thanh Huyền và rất nhiều đứa trẻ khác lại tiếp tục được đến trường, vui chơi trong hạnh phúc.

Nguồn: https://www.yan.vn/be-gai-nhi-nho-thich-thu-mua-hat-khi-cung-me-di-ban-ve-so-o-sai-gon-269406.html