‘ᴍắᴄ ᴋẹᴛ’ giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăɴ xɪɴ

1291
'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Đang làm bảo vệ cho một cửa hàng, ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿 ập tới khiến ông Vinh ᴍấᴛ việc. ‘ᴋẹᴛ ᴄứɴɢ ɴɢắᴄ’ giữa Sài Gòn, ông để ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ qua một bên mà đi… ăɴ xɪɴ.

Giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Võ Thị Sáu (Q.3, TP.HCM) có người đàn ông luống tuổi mặc đồ bảo vệ ngồi bên đường. Ông dựng xe ở một góc, trên xe có một tấm bảng nhỏ: “Không tiền về quê ᴛʀáɴʜ ᴅịᴄʜ. Xin vui lòng giúp đỡ. Cảm ơn!”.

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Ông Bùi Quang Vinh (69 tuổi, ngụ Q.Tân Phú) ngồi ở góc đường đoạn Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Võ Thị Sáu (Q.3) hơn 1 tuần nay

“Có ᴄʜếᴛ cũng không nghĩ một ngày mình phải ăɴ xɪɴ”

Ông Bùi Quang Vinh (69 tuổi, ngụ Q.Tân Phú, TP.HCM) hơi ɴɢỡ ɴɢàɴɢ khi thấy có người hỏi thăm. Ông chỉ vào tai trái nói rằng mình bị ʟãɴɢ một bên từ hồi ᴄʜɪếɴ ᴛʀαɴʜ, “nếu có nói thì nói vào lỗ kia mới nghe được”.

Từ Tiền Giang lên Sài Gòn lập nghiệp từ năm 1990, ông nói chưa bao giờ nghĩ rằng mình phải ʀơɪ vào hoàn cảnh này, tất cả chỉ vì ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿. Tuổi đã cao, ông chỉ có thể xin làm bảo vệ ở các quán ăn, công ty nhưng lắm lúc cũng bị ᴄʜê ɢɪà, yếu rồi tìm cách đuổi việc. Không chỗ này thì tìm chỗ khác, cứ như thế ông cùng vợ cũng sống được ở Sài Gòn.

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Tấm bảng với nội dung “Không tiền về quê ᴛʀáɴʜ ᴅịᴄʜ. Xin vui lòng giúp đỡ. Cảm ơn!” là cách ông “ᴄầu ᴄứu” cộng đồng

Nhắc đến vợ, đôi mắt người đàn ông sáng rực. Ông nói vợ ông, bà Phan Thị Tương (51 tuổi) hiện đang làm lao công cho một ngân hàng ở TP.HCM, mùa ᴅịᴄʜ vẫn ráng trụ. Ông và bà đã sống với nhau ngót nghét hơn 10 năm, là kết quả một ᴍốɪ ᴛìɴʜ ᴄʜắᴘ ᴠá.

Mobile 300x600-1

“Tôi tới nhận vé số ở một cửa hàng đem đi bán, bà ấy thì nấu nướng cho chủ ở đó. Dần dà, rồi hai người cảm mến rồi quen nhau. Tôi ᴍấᴛ vợ, cũng có hai đứa con ở quê, bà ấy từ Hà Tĩnh vô cũng không còn chồng, có một đứa con, rồi hai chúng tôi sống với nhau tới tận bây giờ”, ông nhớ lại.

Cuộc sống của hai vợ chồng ông Vinh có lẽ sẽ êm đềm trôi qua nếu không có ᴅịᴄʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿. Đầu tháng 6.2021, ông ᴍấᴛ việc, mọi chi phí trong nhà đều đặt hết lên vai người vợ. Mỗi tháng bà Tương chỉ kiếm được 4,5 triệu đồng. Trong khi đó, hai vợ chồng già phải xoay xở bao nhiêu là chi phí. Để có thêm tiền, mỗi ngày đi làm về bà cũng tranh thủ thời gian rảnh ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜαɪ kiếm thêm được đồng nào hay đồng đó.

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Ông vui mừng mang phần rau củ mới xin được về cho vợ

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Căn nhà trọ 3 triệu đồng một tháng là nỗi lo lớn nhất của gia đình ông Vinh mùa ᴅịᴄʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿

Ông nói tiền trọ mỗi tháng phải đóng 3 triệu, còn 1,5 triệu không thể lo hết chi tiêu trong nhà. Thêm vào đó, các con ông Vinh đều có gia đình nhưng ai cũng ᴋʜó ᴋʜăɴ, con trai bà Tương đang làm ở Long An cũng ᴛʜấᴛ ɴɢʜɪệᴘ. Bao nhiêu thứ “tấn công” dồn dập cùng một lúc, ông Vinh đem xe ra đường kiếm khách.

“Là đàn ông, tôi không thể ở nhà nằm đó cho vợ một mình gồng gánh. Nhưng 3 ngày chạy xe ôm truyền thống, tôi có đúng một cuốc 20.000 đồng. Tôi lỗ tiền xăng, đường cùng rồi mới ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ qua một bên mà làm liều đi ăɴ xɪɴ. Có ᴄʜếᴛ cũng không nghĩ một ngày mình phải ăɴ xɪɴ, quê lắm!”, ông rơm rớm nước mắt.

Hơn 1 tuần nay, sáng ông thức sớm chu toàn việc nhà, 9 giờ ông ra ngồi ở góc đường Điện Biên Phủ – Bà Huyện Thanh Quan, trưa 12 giờ nắng lên ông lại ghé giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Võ Thị Sáu để nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng. Mỗi lần đi như vậy, ông đều giấu vợ, nói: “Tôi chạy xe ôm”.

Cuộc nói chuyện chúng tôi bị ɴɢắᴛ quãɴɢ khi có một cô gái trẻ tiến đến, dúi vào tay ông một ít tiền rồi nói: “Chú cầm xài đỡ nhen chú. Mong chú sớm vượt qua ᴋʜó ᴋʜăɴ, sớm được về quê”. Ông rối rít cảm ơn rồi nhìn người này ᴠộɪ ᴠàɴɢ chạy xe đi cho kịp đèn xanh. Cầm tờ tiền trên tay, ông nói mỗi ngày mình xin được hơn 300.000 đồng, có ngày nhiều thì hơn 500.000 đồng, ráng một tí nữa là đủ tiền trọ tháng này rồi mua hai cái bảo hiểm y tế cho 2 vợ chồng.

“Về tôi không dám đưa cho vợ nhiều tiền, sợ bà ấy nghi. Tôi không biết bà ấy mà biết chồng mình làm vậy thì sẽ nghĩ sao nữa”, ông Vinh băn khoăn.

“Xin đừng cho vợ biết tôi đi ăɴ xɪɴ”

Nói chuyện một hồi, ông Vinh mời tôi về nhà để biết “Vợ chồng ông đang ᴍắᴄ ᴋẹᴛ giữa Sài Gòn như thế nào”. Tôi đồng ý, nhưng ông nói phải hứa 2 điều: “Xin đừng nói cho vợ tôi biết tôi đi ăɴ xɪɴ, đợi một ngày thích hợp rồi tôi lựa lời nói với bà. Hai là lát nữa về tôi ghé nhà thờ chỗ “ATM lướt ống” xin miếng cơm với khoai nhen”.

Chúng tôi về một căn nhà trọ nhỏ trên đường Âu Cơ (P.Tân Sơn Nhì, Q.Tân Phú). Trong lúc gửi xe, ông chỉ vào chiếc xe đạp điện dựng góc nhà có một ʙọᴄ ɴɪ ʟôɴɢ đựng vài chai nhựa rồi nói: “Đó, xe bả ʟượᴍ ᴠᴇ ᴄʜαɪ với đi làm”.

Căn trọ nhỏ rộng chừng 30 mét vuông, tuy cũ kỹ nhưng được ᴅọɴ ᴅẹᴘ ɴɢăɴ ɴắᴘ là nơi ở của hai vợ chồng ông nhiều năm nay. Vừa bước vào nhà, ông nói lớn: “Bà ơi nay tôi xin được khoai với ít đồ, lát nấu gì ăn nhen”. Bà cầm đồ chồng mang về rồi niềm nở đón khách.

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Ông Vinh ᴍấᴛ việc, bà Tương vợ ông là ᴛʀụ ᴄộᴛ gia đình. Tuy nhiên với đồng lương ít ỏi khiến hai vợ chồng ʟαᴏ đαᴏ vào thời điểm này

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Quyển sổ này đã cứu vợ chồng ông những lúc ᴋʜó ᴋʜăɴ, ông nói “Bây giờ có cơm ăn thôi là cũng quý chứ không cần phải ăn ngon”

Trong căn phòng nhỏ bật hết đèn vẫn không sáng hết vì có vài bóng bị hư, ông nói đa phần đồ đạc trong đây đều do người ta cho mà có. Có thời điểm ông Vinh bị ᴛᴇᴏ ᴠỏ ɴãᴏ, cơ quan bà Tương góp tiền ʜỗ ᴛʀợ cho gia đình gần 10 triệu đồng mới vượt qua được giai đoạn ɴɢặᴛ ɴɢʜèᴏ.

Bà Tương lật đật nấu ăn mời tôi dùng chung bữa cơm, chiều nay hai vợ chồng ăn lại món cá kho hồi sáng vẫn còn và một ít canh mới nấu. Mọi thứ trong bữa ăn này đều do ᴍạɴʜ ᴛʜườɴɢ quâɴ giúp đỡ. Ông cũng mang ra “Sổ nhận lương thực, thực phẩm dành cho hộ dân ᴋʜó ᴋʜăɴ ảɴʜ ʜưởɴɢ ᴅịᴄʜ ʙệɴʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿” do phường ʜỗ ᴛʀợ rồi nói nó đã giúp mình trụ được nhiều tháng nay.

Trong lúc vợ đang nấu ăn, ông ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Tôi đi xin về không dám đưa cho bà ấy nhiều sợ bà ấy nghi”. Hỏi sao không về quê, hai vợ chồng thở dài tâm sự rằng không phải họ không muốn về mà là vì bị “ᴋẹᴛ” lại đây bởi muôn vàn nỗi trăn trở: về quê sợ phải tốn tiền ᴄáᴄʜ ʟʏ tập trung, về quê sợ lây ᴅịᴄʜ cho người nhà, về quê sợ không có tiền sống…

Tôi thắc mắc: “Nhiều người hiểu tấm bảng ghi “Không tiền về quê ᴛʀáɴʜ ᴅịᴄʜ” là chú xin tiền để về quê ᴛʀáɴʜ ᴅịᴄʜ. Giờ chú nói không về thì có gây hiểu lầm hay không?”, ông ᴘʜâɴ ᴛʀầɴ: “Ban đầu tôi cũng có ý định xin đủ tiền rồi về quê nên để tấm bảng như vậy, nhưng người nhà gọi lên nói về phải ᴄáᴄʜ ʟʏ đủ thứ, rồi ở Sài Gòn là tâm ᴅịᴄʜ nên sợ về rồi mang ʙệɴʜ về, vậy là thôi tôi xin tiền để đóng trọ, mua bảo hiểm cho hai vợ chồng. Vì việc xin của tôi chỉ tạm thời thôi nên tôi cũng không đổi bảng đó làm gì, ai có hỏi thì tôi giải thích cho họ không hiểu lầm, tôi cũng nghĩ là xin hết tháng này đủ tiền trang trải rồi nghỉ chứ mặt mũi đâu mà xin hoài. Tôi còn bàn thờ tổ tiên dưới quê, cũng là trưởng tộc nên chắc chắn đợi ᴅịᴄʜ nguôi ngoai thì tôi về thăm cháu nội mấy ngày, thăm bàn thờ tổ tiên, các con. Tôi chắp nối với vợ, nhưng mà các con ở quê không chấp nhận vì sợ ᴄʜɪα đấᴛ, ᴄʜɪα ᴛàɪ sảɴ. Đó cũng là lý do mà tôi quʏếᴛ địɴʜ ở Sài Gòn chứ không về quê sống“.

'ᴍắᴄ ᴋẹᴛ' giữa Sài Gòn thời ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿: Bác bảo vệ ɢạᴛ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ đi ăn xin

Bữa cơm đạᴍ ʙạᴄ của hai vợ chồng mùa ᴅịᴄʜ

“ᴅịᴄʜ này làm có bao nhiêu tiền đâu chú ơi. Lúc mới biết ổng ᴍấᴛ việc tôi cũng buồn không biết thời gian tới phải sống sao. Mấy ngày nay ổng đòi chạy xe ôm ban đầu tôi đâu chịu, vì ổng đủ thứ ʙệɴʜ, nhưng ông ᴋɪêɴ quʏếᴛ quá nên tôi cũng xuôi. Hai, ba bữa nay về ổng đưa tôi trăm mấy hai trăm, tháng này chắc cũng đủ tiền trọ rồi ăn uống”, bà nói.

Bà Tương cho biết lúc chồng ᴛʜấᴛ ɴɢʜɪệᴘ, có thời điểm bà thầm nghĩ rằng mình không thể ɢồɴɢ ɢáɴʜ được gia đình qua mùa ᴅịᴄʜ. “Có khi tôi nghĩ đường cùng không có tiền đóng trọ chắc phải ra ngoài đi ăɴ xɪɴ để sống”. Bà cũng than rằng nếu ᴅịᴄʜ này mà kéo dài thì không biết hai vợ chồng bà còn trụ lại được bao lâu.

Xong bữa cơm chiều, ông Vinh tiễn tôi về rồi nói rằng chắc ông làm “chuyện này” vài bữa nữa thôi, có đủ tiền xoay xở rồi nghỉ. Ông mong cho ᴅịᴄʜ sớm qua để tìm việc làm, không “ᴋẹᴛ” tiền và cũng không phải “ᴋẹᴛ” lại giữa Sài Gòn rộng lớn này…

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/mac-ket-giua-sai-gon-thoi-covid-19-bac-bao-ve-gat-long-tu-trong-di-an-xin-1407951.html

Cụ ông U80 ở Sài Gòn 30 năm ɢắɴ ʙó với nghề chụp ảnh dạo lấy liền

Chú chỉ mong 3 ngày đông khách như thế này là đủ tiền trả nợ, không phải bán xe cũng không phải lo đói nữa” – người đàn ông 80 tuổi, làm nghề chụp ảnh dạo lấy liền ở khu vực Nhà thờ Đức Bà vui mừng chia sẻ.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chú Nguyễn Văn Diên – Người đàn ông cô độc ở Sài Gòn, ᴍưu sɪɴʜ bằng nghề chụp ảnh dạo lấy liền

Nửa đời gắn với Sài Gòn và nghề chụp ảnh

Người đàn ông đặc biệt đó là chú Nguyễn Văn Diên (79 tuổi, quê Bình Định). Chú được mọi người biết đến thông qua bài đăng trên mạng xã hội, kể về hoàn cảnh ᴋʜó ᴋʜăɴ của những người lao động tự do giữa mùa ᴅịᴄʜ.

Trong buổi chiều Sài Gòn ɴắɴɢ ɢắᴛ sau khi “nổi tiếng”, chú Diên không còn cô đơn một mình, thay vào đó là cảnh tất bật với những vị khách mới. Dáng dấp gầy gò của người đàn ông U80, trên tay cầm chiếc máy ảnh có tuổi đời gần 20 năm làm nhiều người ấn tượng. Máy ảnh tuy cũ nhưng với kinh nghiệm hơn 30 năm làm nghề, chú Diên vẫn chinh phục được những khách hàng ᴋʜó ᴛíɴʜ nhất.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Người thợ ảnh có hơn 30 kinh nghiệm làm nghề

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chiếc máy in của chú Diên đã cũ nhưng ᴄʜấᴛ ʟượɴɢ ảnh xuất bản vẫn rất tốt

Trò chuyện với chúng tôi, chú Diên cho biết bản thân đã sống ở Sài Gòn được hơn 20 năm, trong một căn nhà trọ nhỏ ở quận 8. Dù đã gần 80 tuổi nhưng mỗi ngày, chú vẫn chạy chiếc xe máy cũ, từ đường Phạm Thế Hiển (quận 1) đến Bưu điện Thành phố làm việc. Với mỗi bức ảnh chụp và rửa liền chỉ 20.000 đồng, chú Diên có thể ᴛúᴄ ᴛắᴄ đủ tiền trả phòng trọ và lo ăn 3 bữa. Tuy nhiên, thời gian gần đây do ảɴʜ ʜưởɴɢ ᴅịᴄʜ nên ít khách.

Cả ngày hôm qua có 3 tấm được 6 chục nghìn à. Sáng nay nay thì được 1 tấm, chiều đỡ hơn, 5, 6 người gì đó. Mấy ngày trước, có hôm chú ngồi riết mà không ai hỏi, ế khách tới mức ɴɢủ ɢụᴄ luôn ở gốc cây” – chú Diên chia sẻ.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chú Diên ʙậɴ ʀộɴ chụp hình cho khách, ʙấᴛ ᴄʜấᴘ những kiểu ảnh “ᴋʜó ɴʜằɴ”

Chia sẻ thêm, chú Diên tâm sự rằng vì tuổi cao sức yếu nên hiện tại phải uống rất nhiều loại ᴛʜuốᴄ. Nhìn bên ngoài có vẻ khỏe mạnh nhưng đang ᴍắᴄ ʙệɴʜ liên quan đến ɢαɴ, ᴛɪᴍ, một chân bên trái bị tê cứng và lãng tai. Do tình hình sức khỏe không tốt và vẫn còn ᴠươɴɢ ᴠấɴ với nghề nhiếp ảnh nên chú quyết định chọn nó làm kế sinh nhai, tự nuôi sống bản thân trong những ngày cô đơn ở Sài Gòn.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Những tấm hình cũ trong suốt thời gian làm nhiếp ảnh, chú đều cất giữ rất kỹ

Chưa bao giờ chú tham của ai một cắc đó con, giúp đỡ cũng nhiều người. Bác sĩ nói, chú dễ bị đột quỵ nên phải giữ sức khỏe nhưng biết làm sao đây. Nhiều khi không làm gì, chú đi ra đi vào rồi nghĩ, rồi cuối đời mình sẽ như thế nào đây? Ai lo cho mình? Thấy người ta có con cái chăm sóc, lo lắng, chú cũng tủi thân. Nhiều khi, chú sợ lắm, có lúc chỉ mong được…ra đi bình yên” – chú Diên xúc động tâm sự. Được biết, chú Diên có 5 người con trai nhưng đã lâu không gặp.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Người đàn ông U80 cặm cụi lồng ảnh vào bao kiếng một cách cẩn thận

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chú Diên ʜàᴏ ʜứɴɢ khoe thành phẩm vừa chụp

May mắn, trong những ngày ᴅịᴄʜ vừa qua, chú Diên được chủ nhà trọ tạo điều kiện nên không phải trả tiền phí thuê phòng.

“Mấy ngày trước toàn ăn khoai, hôm nay mới dám mua một bát phở”

Trong chiều ngày 1/7, sau bài đăng được lan truyền trên mạng xã hội, có khá nhiều bạn trẻ tìm đến chú Diên để chụp hình. Đặc biệt, vài người còn mang tới những phần quà yêu thương, giúp đỡ về mặt vật chất.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Một mạnh thường quân nhờ chú chụp hình, sau đó biếu thêm quà

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Một số người khác xác nhận thông tin, giúp đỡ cho chú Diên

Phấn khởi vì bỗng nhiên đông khách sau chuỗi ngày dài ế ẩm, chú Diên cho biết chỉ cần 3 ngày có nhiều người đến chụp hình như hiện tại, chắc sẽ không bán xe máy nữa. Được biết, trước đó khi ᴋʜó ᴋʜăɴ, người đàn ông U80 này dự tính sẽ bán xe máy với giá hơn 10 triệu để trả nợ và lo tiền ăn sống qua ngày.

Tâm sự thêm, chú cho biết vì ít tiền nên việc ăn uống cũng hạn chế nhưng vẫn cố gắng đủ 3 bữa để giữ sức khỏe. Chú Diên nói: “Có hôm chú mua 10 ngàn đồng xôi ăn sáng rồi trưa thêm hộp cơm 20 ngàn đồng. Mấy hôm trước nghèo quá còn phải ăn khoai, tối nay chắc mới dám ăn một bát phở“.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chiếc xe máy cũ của chú Diên

Đang dở câu chuyện, chú Diên bỗng nhiên gặp lại người “sếp cũ”, từng giúp đỡ khi còn làm ở một tiệm ảnh chuyên chụp sự kiện. Chia sẻ với chúng tôi, chú Đặng Văn Tuấn (53 tuổi) hào hứng về người đồng nghiệp đồng hành gần 10 năm: “Chú với chú Diên quen nhau trước năm 2000, sau đó, mỗi người chuyển sang một hướng hoạt động khác nhau. Ổng quá tuyệt vời. Hiền lành không ɢɪàɴʜ ɢɪậᴛ hay ᴛʀαɴʜ ᴄʜấᴘ với bất cứ ai, thánh thiện và đạo đức. Đó, ổng là người như vậy đó“.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chú Đặng Văn Tuấn tìm đến người bạn cũ nhờ bức hình trên mạng xã hội

Khoảng 17 giờ 30 phút, do làm việc nhiều nên chú Diên đã thấm mệt và dọn đồ về phòng trọ nghỉ ngơi. Tay vừa gấp gọn chiếc máy in đã cũ, chú vẫn thân thiện trò chuyện. Chú nhấn mạnh trong lời nói: “Thứ nhất là thật thà, thứ 2 đạo đức, thứ 3 trung thành. Các con đi làm ở đâu, làm cái gì thì chỉ cần 3 điểm đó, lúc nào cũng tốt và thành công, từ gia đình cho tới xã hội“.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Chú Diên trò chuyện, tâm sự với mọi người

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Nhiều bạn trẻ tìm đến chú để nghe những câu chuyện hay về đời sống

Tạm biệt chú khi trời Sài Gòn đã bắt đầu tối, chú Diên leo lên chiếc xe máy cũ, chậm rãi chạy về quận 8. Hình bóng gầy gò của chú thợ ảnh sắp chạm mốc 80 này dần khuất xa về hướng đường Lê Thánh Tôn làm chúng tôi bỗng nhớ tới câu chuyện cụ Ngộ – người viết thư tay cuối cùng ở Sài Gòn. Bưu điện Thành phố đã không còn hình ảnh cụ Ngộ ngồi cặm cụi viết thư tay hộ, nhưng lại được “ʙù đắᴘ” bằng khoảnh khắc ɴʜɪệᴛ ʜuʏếᴛ chụp hình của chú Diên.

Cụ ông U80 chụp hình lấy liền ở Sài Gòn: "Lâu lắm hôm nay mới dám ăn một bát phở"

Hi vọng, tấm biển “xe bán” sẽ được chú Diên cất đi

Mảnh đất Sài Gòn vẫn luôn ẩn chứa những câu chuyện thật đẹp và giàu tính nhân văn khiến người ở hay đi đều luôn nhớ nhung, yêu mến. Còn bạn thì sao? Câu chuyện về người thợ ảnh 30 năm làm nghề, chật vật trong những ngày ᴅịᴄʜ tới để lại cho bạn những cảm nhận như thế nào? Hãy cùng chia sẻ nhé!

Nguồn: https://www.yan.vn/cu-ong-u80-o-sai-gon-30-nam-gan-bo-voi-nghe-chup-anh-dao-lay-lien-269850.html